- Đáng tiếc bây giờ tiệc vui đã chóng tàn, mỹ nhân thì xa cách mất rồi.
Trương Đại hỏi:
- Thế đệ còn muốn gì nữa?
Trương Ngạc nói:
- Đương nhiên là muốn nam nữ ân ái với Lý Tuyết Y rồi. Đại huynh, không cần phải giả tạo nói rằng huynh không muốn...Giới Tử, đệ thì sao?
Mẫn Vấn Thủy nghe thấy ngôn ngữ phóng đãng của huynh đệ Trương thị, những kẻ thiếu niên thật quá hoang đường, liền cầm cây roi mây gõ “soạt soạt” vào boong thuyền, nói to:
- Dừng lại ở Đào Diệp Độ một lát.
Khi Mẫn Vấn Thủy xuống thuyền ở Đào Diệp Độ, Trương Đại nói:
- Vấn lão, ngày mai tiểu sinh sẽ đến thăm Vấn lão.
Mẫn Vấn Thủy ậm ừ qua loa rồi lên bờ mà đi.
Trương Ngạc nói:
- Ông lão này là một quái nhân, hình như rất khó lường.
Trương Đại cười nói:
- Ta thích cái sự quái đản đó của ông ta. Người không có đam mê thì không thể kết bạn, cũng không thể có tình cảm sâu đậm; người không có khiếm khuyết thì không thể kết bạn, cũng không thể có chân khí.
Trương Nguyên vỗ tay nói:
- Đại huynh lời lẽ tuyệt diệu, Viên Thạch Công cũng đã từng nói những lời giống như thế: ‘trên đời này những người mặt mũi khó ưa ngôn ngữ vô vị đều là người không có đam mê’…. chỉ có điều là ông ta nói không được sâu sắc bằng đại huynh mà thôi.
Trương Ngạc vui vẻ nói:
- Như vậy há chẳng phải là đang khen ngợi ta sao, ta đam mê nhiều khiếm khuyết cũng nhiều, đại huynh và Giới Tử đều không bằng ta.
Trương Đại và Trương Ngạc nhìn nhau cười:
- Anh chàng Trương Yến Khách này, cảm giác bản thân thật sự là cực tốt.
Thuyền cập bến ở cầu Thông Tế. Đoàn người Trương Nguyên gồm mười người lên bờ đi bộ về đến Thính Thiện Cư ở dưới núi Kê Minh. Lúc này đã đánh ba hồi trống, Lục Mai và Tố Chi vẫn còn đang đợi, sau khi hỏi thăm và biết không có chuyện gì thì đều rất vui mừng.
Đầu bếp nữ đã ngủ, gọi mãi không dậy, Mục Chân Chân bèn phải xuống bếp nấu nước cho ba vị thiếu gia tắm. Ba tiểu lầu xếp theo hình chữ phẩm (品), Trương Nguyên sống ở tiểu lầu bên phải, gồm hai tầng lầu, phòng tắm ở tầng dưới. Trương Nguyên thoải mái ngâm mình trong bồn tắm, nhắm mắt ngửa đầu, nhớ lại chỉ trong thời gian ngắn ngủi của ngày hôm nay mà đã xảy ra nhiều chuyện như thế, từ Quốc Tử Giám đến Khúc Trung Nhất Nhật Viện, sự xuất hiện của các nhân vật giống như đèn kéo quân, những sắc mặt rất khác nhau, thật giống như đang diễn một vở kịch như đại huynh nói. Một đôi bàn tay đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng xoa bóp, bàn tay này thô ráp, mạnh mẽ, dùng hết sức để vuốt ve xoa bóp nhưng lại rất mềm mại dịu dàng. Trương Nguyên trở tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai phải, mu bàn tay rất trắng trẻo mịn mà. Chàng nói:
- Chân Chân, cùng tắm với ta nhé.
Mục Chân Chân cười “ha ha” nói:
- Thiếu gia, không được đâu ạ.
Trương Nguyên nói:
- Cùng tắm chung cho tiện, đến đây nào.
Mục Chân Chân không dám, cười nói:
- Đợi một lát nữa nước đầy thêm đã, với lại cái này hơi chật.
Trương Nguyên cười nói:
- Chật chơi mới vui.
Mục Chân Chân lắc đầu không chịu. Trương Nguyên thấy nàng không chịu nên đành bỏ qua, không ép nàng nữa, xấu hổ thẹn thùng cũng là một phẩm chất tốt, rồi nói:
- Vậy lần sau bảo Lai Phúc đi chợ mua một cái thùng tắm lớn hơn, thế nào?
Mục Chân Chân không trả lời, một lúc sau chuyển đề tài hỏi:
- Thiếu gia, người luyện bắn tên, cánh tay có bị đau nhức không?
Trương Nguyên đáp:
- Sao lại không đau, gần như trong một tháng cánh tay phải bị sưng đến viết chữ cũng thấy đau.