]
- Đổng sinh, ai đánh ngươi?
Đổng Tổ Thường tức giận chỉ Trương Nguyên:
- Chính là hắn.
Hoàng Nhữ Hanh ngạc nhiên hỏi:
- Trương Nguyên, thật là ngươi?
Trương Nguyên khom người nói:
- Ngụ Dung tiên sinh, chi bằng đến thảo đường học sinh sẽ báo cáo ngọn nguồn sự tình với tiên sinh, học sinh đọc sách thánh hiền, biết phép tắc lễ nghĩa, sao có thể vô cớ đánh người được.
Đổng Tổ Thường cả giận nói:
- Tên tiểu tử Trương Nguyên kia, chớ có bẻm mép, ngươi nho đồng mà đánh sinh đồ, hôm nay ta quyết không tha cho ngươi.
Hoàng Nhữ Hanh cau mày, thấy Trương Nguyên nho nhã lễ độ, lại là một thiếu niên thư sinh yếu đuối, đâu giống người quát tháo hung tợn. Trái lại Đổng Tổ Thường lại có thái độ hung dữ, lồng lộn gào thét, bên cạnh có mấy gia nô, nếu nói là Đổng Tổ Thường đánh Trương Nguyên thì lão tin ngay, nhưng Trương Nguyên mà đánh Đổng Tổ Thường thì kiểu gì cũng có ẩn tình.
Hoàng Nhữ Hanh nói:
- Chớ nên ồn ào trước cửa chùa, hãy đến thảo đường để nói cho rõ ràng.