- Lát nữa sẽ cho người mang chỗ măng này tới nhà sư huynh.
Ngẩng đầu nhìn lên, trên chòi gỗ có người đang đứng vịn vào lan can nhìn vọng xuống. Nàng không nói gì nữa mà chắp tay thi lễ với Trương Nguyên rồi lên sạn đạo ( đường bằng cọc gỗ lát ván trong hẻm núi hoặc bờ vực) đi về hướng khác.
Trông thấy đại huynh Trương Đại, Trương Nguyên cũng bước nhanh tới chỗ chòi gỗ, lên tiếng hỏi:
- Đại huynh tới khi nào vậy?
Trương Đại cười nói:
- Giới Tử, ta đợi đệ cả nửa ngày trời rồi đó. Ban nãy vừa mới ở bên đường các thưởng thức trà Long Tỉnh Tây Hồ, mà lại là loại thượng hạng nhất “Liêm Tâm trà” trong Long Tỉnh Tây Hồ đó nhé. Chắc là của đệ biếu Tí Am tiên sinh đúng không, quả nhiên là loại hảo hạng, thái giám quản lí hàng dệt Hàng Châu quả thật rất biết thưởng thức.
Trương Nguyên nói:
- Đệ cũng biếu một cân tới chỗ Tộc thúc tổ rồi đó, chứ có giữ lại cho mình được lạng nào đâu.
Trương Đại nói:?
- Vậy ta phải thường xuyên tới chỗ tổ phụ xin trà uống mới được.
Rồi chợt thấy bóng Vương Anh Tư phía đường núi, chỉ tay về phía nàng, hỏi:
- Người kia là ai vậy?
Trương Nguyên nói:
- Là cháu trai của Tí Am tiên sinh đó.
Bờ môi Trương Đại khẽ nhếch lên, như cười như không, nói:
- Thế ư, thế sao ta lại thấy giống một vị cô nương vậy?
Trương Nguyên điềm tĩnh đáp:
- Nam tử có tướng đàn bà đâu phải ít, Vương Khả Xan cũng rất giống một vị cô nương đó thôi.
Trương Đại nhìn đánh giá Trương Nguyên một hồi, trong đầu như đang suy ngẫm gì đó, cười nói:
- Cũng không phải, Vương Khả Xan là nam tử, điều này ta biết, có điều vị này...
Gã vừa ngẩng đầu lên nhìn đã không thấy bóng dáng Vương Anh Tư đâu nữa.
Trương Đại chỉ về phía Vương Anh Tư ban nãy đứng, nói:
- Nhưng vị này rõ ràng là một vị cô nương, vì nàng ta bó chân. Vương Khả Xan dù có giống phụ nữ đến mấy thì cũng chưa hề bó chân.