Nhóm dịch: Hany
- Đúng vậy. - Lạc Bắc nhìn thẳng vào mắt Hoài Ngọc:
- Bản thân ngươi cũng thấy việc làm của Hoàng Vô Thần chưa chắc đã đúng. Vì sao lại cứ phải giữ lời hứa đó làm gì? Nếu vậy ta bắt ngươi lại, đưa ngươi về giới Niết Bàn là được rồi.
- Ngươi ở trong Tử Kim hư không đã tính toán như vậy? - Một chút hoài niệm chợt xuất hiện trong mắt Hoài Ngọc. Nàng nhìn Lạc Bắc thật sâu rồi lắc đầu:
- Lạc Bắc! Ta biết ngươi tình nguyện nuốt lời để giữ ta lại. Đối với ngươi mà nói bắt ta lại thì ta không phản bội Côn Luân. Nhưng đối với ta mà nói thì khác. Như vậy ta không hoàn thành được lời hứa với Hoàng Vô Thần. Ngươi thả cho ta đi. Nếu như ngươi ra tay bắt ta, ta sẽ liều chết để tự bạo Nguyên Anh.
Lạc Bắc trầm mặc. Hắn thật sự không ngờ Hoài Ngọc đã đoán được suy nghĩ của mình.
Tới lúc này, hắn đột nhiên hiểu được tại sao khi Hoài Ngọc đi cùng với mình tại Hoàng Thiên thần tháp lại có một thái độ vô ưu vô lo, gần như hết sức hưng phấn. Đó là bởi vì khi đó Hoài Ngọc đã quyết tâm, biết được sau này không thể ở cùng với hắn được.
Lạc Bắc là người thẳng thắn. Hắn chỉ muốn mỗi người bên cạnh mình được sống thật tốt. Hơn nữa hắn cũng biết Hoài Ngọc không muốn là kẻ địch của mình. Cho nên hắn muốn hạ một cái cấm chế lên người nàng để cho nàng lặng lẽ tu luyện. Và theo như nàng nói, như vậy giữa hắn và Côn Luân cho dù ai thắng ai thua thì Hoài Ngọc cũng không hề lo lắng tới tính mạng. Cho dù là Côn Luân thắng thì Hoài ngọc cũng không phải phản bội, chỉ bị Lạc Bắc bắt mà nhốt lại thôi.
Nhưng hiện tại Lạc Bắc có thể cảm giác được Hoài Ngọc nhất định phải rời khỏi đây.
Mặc dù trong lòng hơi tức giận nhưng Lạc Bắc có thể hiểu được suy nghĩ của Hoài Ngọc. Hoàng Vô Thần có ân lớn đối với nàng. Mặc dù nàng không muốn là kẻ địch đối với Lạc Bắc nhưng nhiều nhất cũng chỉ không giúp ai, không thể thiên về phía Lạc Bắc cũng chẳng thể phản bội Hoàng Vô Thần.
- Sư huynh Lạn Hàng và Huyền Vô Kỳ của ngươi bị nhốt ở đâu ta sẽ nói cho ngươi biết. - Hoài Ngọc nói tiếp:
La Phù
Chương 544: Nụ hôn ngọt ngào