Nữ nhân như vậy trừ phi hắn ăn mấy trăm cân xuân dược, thần trí mê loạn mới có thể động vào!
- Yên tâm đi, ta đối với ngươi không có hứng thú! Chu Hằng lạnh nhạt nói: - Ngươi có thể đi rồi! Hắn vẻ mặt lãnh đạm, thầm nghĩ nếu là Tiêu Họa Thủy không đi xe ngựa của Mai Di Hương ngủ, Phương Hi Văn ở trước mặt vưu vật chân chính tự nhiên là tự thấy xấu hổ, không nhiều lời như vậy.
Phương Hi Văn cười lạnh nói: - Loại thủ đoạn lạt mềm buộc chặt như ngươi bổn tiểu thư gặp nhiều rồi, nói cho ngươi biết, không có cửa đâu! Nàng càng ngày càng cảm thấy Chu Hằng diện mạo đáng ghét, rồi lại dùng loại chiêu thuật rác rưởi kém cỏi này!
Chu Hằng không khỏi buồn cười, nữ nhân này thật sự là cảm giác tự kỷ quá tốt!
Hắn một tay ngoắc, một cái ghế dựa thủ công hoàn mỹ lập tức trống rỗng xuất hiện. Hắn đá văng tảng đá bên chân, bày ghế ra, thoải mái ngồi xuống nói: - Nếu ngươi không định đi, mà ta lại xưa nay hiếu khách, vậy ngươi cứ tùy ý!
Phương Hi Văn suýt nữa tức điên. Tên thô lỗ này không ngờ chính mình ngồi vào ghế dựa, để cho đại tiểu thư đáng yêu như nàng ngồi tảng đá lạnh băng?
Tuy nhiên, trên người kẻ này không ngờ lại có pháp khí không gian!