- Hoặc là cho qua, hoặc là rời đi?
Trong lòng La Thực do dự, hắn biết, nếu La Dương ôm hận rời đi, sợ rằng thật sự sẽ hạ thủ với tôn tử của hắn.
Nghĩ đến đây, La Thực tức giận đến cực điểm, bất chấp tất cả cái gì cũng dám làm, thầm nghĩ:
- La Dương, một khi ngươi đã muốn chơi xấu ta, ta sẽ chơi xấu hơn với ngươi, đừng trách lão tử thủ đoạn độc ác vô tình, là bản thân ngươi muốn tìm cái chết.
La Dương lạnh lùng nhìn biểu tình biến hóa của La Thực, Tần Vô Song nhắc nhở nói:
- La Thực này ánh mắt lóe ra, chỉ sợ trong lòng có mưu ma chước quỷ, phải đề phòng hắn.
La Thực đột nhiên cười lên:
- Trưởng lão La Dương, giữa chúng ta, há phải làm đến mức không thể dàn xếp như vậy sao?
- Quyền lựa chọn nằm trong tay người.
La Dương thản nhiên nói.
- Trưởng lão La Dương, ngươi có biết là ngươi khiến ta rất khó xử không. Chuyện này vốn không cần làm đến mức này. La Thực ta cũng không có ý đối địch với ngươi.
La Thực giả tâm giả ý nói.