Bạch Tố Trinh đem cơm nước đặt ở một bên, đem Hứa Tiên ôm vào trong ngực, ở bên tai của hắn nhẹ giọng nói.
Hứa Tiên bất đắc dĩ nói:
- Ngươi không có việc gì là tốt rồi, chỉ là sau này không được như vậy nữa, bằng không vi phu sẽ...sẽ...
Bạch Tố Trinh hiếu kỳ nói:
- Sẽ làm cái gì đây?
Hứa Tiên im bặt, k nói được gì, mắng nàng sao? Hắn không mở miệng nổi. Đánh nàng? Hắn không hạ thủ được. Bỏ nàng? Ta đầu óc có bệnh a.
Nhìn thần tình trêu ghẹo của nàng, hắn buồn bực nói:
- Sẽ cho ngươi tức chết, ngươi đây là mưu hại chồng nha!
- Quan nhân thật đáng yêu!
Bạch Tố Trinh che miệng bật cười, lại duỗi tay đem hắn ôm vào trong ngực. Chỉ là trong sát na, nhãn thần trở nên đen kịt mà u ám, thảo nào, "ta" lại thích ngươi như vậy!