Dọc theo đường đi Nhu Gia công chúa trầm mặc không nói, có vẻ tâm sự trùng trùng, trong lòng lại vẫn ôm tú cầu tươi đẹp kia.
Hứa Tiên nghe được động tĩnh, đi tới cửa phòng, kinh ngạc nói:
- Sao trở lại sớm như vậy? Di, Nhu Gia đây là làm sao vậy?
Phan Ngọc mặc dù nghe được một ít phong thanh, nhưng cũng có chút không rõ nguyên nhân:
- Là Hoàng hậu nương nương đặc biệt cho phép.
Nhìn Nhu Gia công chúa mặt ủ mày chau bên cạnh, thở dài nói:
- Ta hỏi nàng, nàng cũng không chịu. Vẫn là ngươi đến cùng nàng nói chuyện đi!
Nói xong đã một mình trở lại trong phòng.
Hứa Tiên ngồi thân thể xổm xuống, mỉm cười nói:
- Xảy ra chuyện gì, để tiểu Nhu Gia u sầu thành như vậy?