Bùi Văn Uyên nói:
- Lần này ta tới đây, thực sự không phải là vì danh lợi, càng không tính là khiêu chiến, chỉ có mấy câu muốn hỏi ngươi một chút!
Trung khí mười phần, không có tư thái kẻ cả.
Hứa Tiên nói:
- Thỉnh Bùi công chỉ giáo.
Bùi Văn Uyên nói:
- Ngươi thực cho rằng mình có văn chương đệ nhất thiên hạ, không ai bằng hay không?
Hứa Tiên nói:
- Cũng không phải!
Sĩ tử trên đài lập tức cảm thấy hả giận, chỉ có Bùi công mới có thể khiến cho tên cuồng vọng này, cúi đầu đền tội. Trong nội tâm Doãn Hồng Tụ có chút thở dài, nhưng cũng hiểu được như vậy còn hơn chính diện chống đối người ta.
Bùi Văn Uyên nói:
- Vậy ngươi vì sao lúc trước ngươi còn khẩu xuất cuồng ngôn, khinh thường người trong thiên hạ như vậy?
Hứa Tiên nhíu mày, nói:
- Nhưng ta cảm thấy thê tử Vân Yên của ta không chừng chính là người có văn chương đệ nhất thiên hạ!
Lời vừa nói ra, trong tràng ồn ào.
Lý Tư Minh cười khổ một hồi, nói: Text được lấy tại Truyện FULL
- Tiểu tử này thật sự cái gì cũng dám nói.
Vân Yên cũng không biết nên cao hứng hay nên khổ sở.
- Phu quân...
Bùi Văn Uyên tay vuốt chòm râu, nhăn mày, một tay lăng không ấn xuống, trong tràng lập tức yên tĩnh lại.
- Ngươi thực cảm thấy nữ oa tử kia còn muốn hơn ngươi sao?
Hứa Tiên thản nhiên nói: