Phan Ngọc cố gắng khống chế được cảm xúc của mình, không ngồi xuống vị trí của mình, mà đi từng bước tới trước, ngồi xuống bên cạnh Hứa Tiên, rất bình thường lên tiếng, nói:
- Hán Văn, ngươi tới.
Chỉ có Hứa Tiên mới có thể nghe ra được muôn vàn yêu thương ẩn chứa bên trong..
Hứa Tiên gật đầu nói:
- Ân, đã đến.
Tuy nhiên gần nhau trong gang tấc, hận không thể ôm nàng vào trong ngực, nhưng vào lúc này, chỉ có thể bốn mắt nhìn nhau mà thôi.
Nhưng chỉ có như thế, cũng đủ cho Hứa Tiên bị mọi người chú mục.
Tiếng nghị luận nhao nhao, một công tử mặc hoa phục hỏi Phan Ngọc:
- Minh Ngọc, không biết vị này chính là? (Minh Ngọc, tên chữ của Phan Ngọc)
Tuy là câu hỏi, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Hứa Tiên.
Không đợi Phan Ngọc nói chuyện, Hứa Tiên đã chắp tay nói:
- Tại hạ Hứa Tiên, Hứa Hán Văn, không biết các hạ là?
Chỉ thấy công tử mặc hoa phục mày kiếm mắt sáng, tướng mạo rất tuấn mỹ, càng thêm ôn hòa nho nhã.
Tên của Hứa Tiên như kích thích sóng nước, bởi vì tên tuổi của hắn đã dương danh thiên hạ.
Phan Ngọc cũng giới thiệu cho Hứa Tiên:
- Hán Văn, vị này chính là Trình Phong, hiệu là Tàng Kiếm, lại nói tiếp cũng là đồng môn với ngươi đấy!
Hứa Tiên nói:
- Đồng môn? Chẳng lẽ cũng là đệ tử của Trương lão sư sao?
àng Kiếm mỉm cười nói: