Nam Cung Nghiêu cảm thấy rất nức cười, tàn ác đi mạnh vào, làm cho cô run rẩy giống như bị điện giật, dịch tiết ra từ cơ thể càng nhiều hơn, "ngoan, làm chuyện này là một sự hưởng thụ, chứ không phải chịu cực hình. Cả người cứng nhắc như vậy, sẽ không thể cảm nhận được sự thoải mái này đâu."
Uất Noãn Tâm nghiến răng, mặt một mảng đỏ một mảng trắng. "Làm với anh, còn đau khổ hơn chịu cực hình."
"Em cứ thích cứng miệng như vậy, rõ ràng rất dễ chịu, không phải sao? Bên dưới cũng đã ướt đến vậy, trên miệng vẫn gay gắt như thế! Không thật thà là một thoái quen xấu, phải sửa thôi."
"Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, chống đối cũng chẳng có ý nghĩ gì, không bằng hưởng thụ cùng với tôi đi........." Nam Cung Nghiêu cười mỉa, tiếp tục ra vào trong cơ thể cô.