“Thích, tất nhiên là thích ạ!” Nam Cung Duyệt Đào vội cho ba một nụ hôn thật to… Cô bé thích daddy nhất, nhưng daddy luôn bận rộn, rất ít khi được gặp ba!
Uất Thiên Hạo có hơi xúc động, nhưng khi Nam Cung Nghiêu nhìn về phía cậu, cậu lại bướng bỉnh che giấu đi.
“Đào Đào chạy qua nói lời chào tạm biệt với cô giáo đi.”
“Vâng! Daddy đợi Đào Đào một lát nha, Đào Đào sẽ mau chóng quay lại.”
Nam Cung Nghiêu đứng dậy đi đến trước mặt Uất Thiên Hạo, con lại lạnh nhạt quay mặt qua chỗ khác. Anh lại đi qua phía bên kia, con lại xoay qua chỗ khác, làm sao cũng không muốn nhìn anh.