Triệu Bá Ngôn duỗi tay ra, đem một danh sách khác chừng hai trang, đưa tới trên bản sách, sau đó cung kính lui ra.
Phương Vân tiếp nhận danh sách sàng lọc cuối cùng,cẩn thận nhìn qua. ở trên đó, có tư liệu chi tiết của những người này, kể cả thân cao, binh dạng, võ công đặc sắc, thời gian nhập quân, quan chức đều ghi lại.
Mỗi nhân vật trên đó, mỗi một người đều là thanh niên tuấn kiệt. Có thể trong thời gian một năm, ngồi ở vị trí tướng quân này, ngẫm lại cũng biết không đơn giản. Dù sao, Phương Vân lúc trước, đều dựa vào Nhân Hoàng gia phong một tước vị, vừa vào quân doanh liền làm Giáo úy.
Nếu đổi là những người khác, không có tước vị trong người. Muốn khiêu chiến thượng cấp là không thể nào. Tối thiểu nhất, tân binh kỳ phải thành thành thật thật chờ đợi.
Phương Vân nhìn thoáng qua tư liệu những người này, không khỏi nhíu mày. Miêu tả của những người này, không có ai là đại ca như trong tưởng tượng của mình.
“Chẳng lẽ đại ca không có ở trong những người này?”