Chủ quầy hiểu rất sâu đạo lý buôn bán, biết mình không thể không cứng miệng, nói rõ giá một ngàn là thấp nhất, nhưng hắn không thấy khi Trang Duệ xoay người lại thì khóe miệng có chút vui vẻ.
- Ông chủ, anh nói một ngàn không phải là đô la đấy chứ?
Trang Duệ cố ý hỏi với bộ dạng thật thà phúc hậu, làm cho bốn phía vang lên tiếng cười. Đám người vây quanh đều cho rằng Trang Duệ dang chọc chủ quầy, vì thứ đồ gốm đen sì kia thật sự không có gì đáng chơi, hơn nữa giá hạ từ ba ngàn xuống một ngàn, rút lại hai phần ba, nói rõ chủ quầy cũng không coi trọng món hàng này.
- Anh bạn có đô la sao? Một ngàn đồng, muốn mua thì mua, không thì đừng quấy rối...
Vẻ mặt chủ quầy trở nên khó coi, tuy mọi người đều biết chỗ này bán hàng giả nhưng cũng không thể nào nói cho rõ ràng, Trang Duệ vừa rồi nói ra một câu như vậy cũng thật sự làm chủ quầy bức bối.
- Tôi nào nói là không mua, tôi sợ khi mình mua thì anh lại nói là giá một ngàn đô...
Trang Duệ lấy tiền ra từ trong túi quần jean, hắn đếm 1000 đồng và đưa đến. Bình thường hắn đều mang trong người bốn năm chục ngàn tiền mặt, nhưng bây giờ trời nóng, hắn lại không muốn mang theo bóp, chỉ mang theo hai ngàn mà thôi. Lúc nãy chủ quầy nói giá là ba ngàn, hắn thật sự không thể nào có đủ tiền, hơn nữa chỗ này không có máy quét thẻ.
Chủ quầy nhận tiền, gương mặt có chút méo mó, thật sự giống như hoa cúc. Hắn nhanh tay nhanh chân lấy ra một hộp giấy, tất nhiên cũng không phải tốt như loại đóng gói bình sứ Thanh Hoa thời Khang Hi vừa rồi. Hắn đặt món đồ sứ vào trong hộp, chính giữa còn bỏ thêm bọt biển và giấy báo, sau đó lấy dây thừng buộc quanh, cuối cùng mới giao cho Trang Duệ.
- Hì, ông chủ, anh có muốn mua thứ gì khác không? Chỗ tôi toàn là hàng thật đấy nhé...
- Cám ơn, lần sau tôi mua nhà mới sẽ đến đây mua vài món về bổ sung mặt tiền.
Trang Duệ nói làm cho chung quanh đưa đến những ánh mắt khinh bỉ, đặc biệt là khi thấy bên cạnh hắn còn có một cô gái xinh đẹp động lòng người như Miêu Phỉ Phỉ, vì vậy càng làm cho những tên cảm thấy mình đẹp trai hơn Trang Duệ cảm thấy khó chịu.