Trong lời nói của Hoàng Kỳ Anh có vấn đề, Phương Tuyết Di lập tức hồi hộp : "Anh nói bậy gì đó, tình huống của tôi làm sao mà có thể giống tình huống của anh..."
"Đúng vậy, tình huống của chúng ta cũng không có giống nhau..." Hoàng Kỳ Anh nói : "Nói chính xác hơn, em thích một người vốn không nên thích, còn anh, thích một người không thích anh..."
"Anh có ý gì?" Phương Tuyết Di nghe thấy thế, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
"Haha!"
Hoàng Kỳ Anh đột nhiên cười : "Tuyết Di, em đừng vội, thật ra anh chỉ tùy tiện nói thôi, anh không có ý khác..."