- Đế sư đại nhân, có chuyện này bản tướng quân không biết nên nói hay không?
Mạnh Hổ vừa nói vừa bước về phía trước vài bước, thoạt nhìn động tác vô cùng tự nhiên, giống như người đang nói chuyện phiếm hành động theo bản năng mà thôi, tuyệt đối không ai có thể từ hành động của hắn mà liên tưởng rằng hắn có ý định đánh lén. Ít nhất Nhạc Mông cách đó không xa cũng không nghĩ đến chuyện này, bởi vì bọn võ sĩ áo đen vây quanh bốn phía như hổ đói rình mồi. Đối mặt với mấy trăm Thần Cơ nỏ trong khoảng cách gần như vậy, cho dù bản lãnh của Mạnh Hổ có cao cường đến mức nào cũng khó tránh khỏi kết cục bị vạn tiễn xuyên tâm.
Ánh mắt Sử Di Viễn bỗng nhiên thoáng qua một vẻ vô cùng giảo hoạt, giọng xảo trá:
- Ủa, ngươi cứ nói ra xem, thật ra là chuyện gì?
Mạnh Hổ lại khẽ bước tới nửa bước, miệng đáp:
- Đế sư đại nhân, là về chuyện của ngài.
Hai mắt vốn khép hờ của Sử Di Viễn khẽ động, ung dung hỏi:
- Chuyện của lão phu sao? Chuyện gì vậy?
Mạnh Hổ nhìn quanh một chút, nhân cơ hội lại tiến tới hai bước nửa, giọng ra vẻ thần bí:
- Đế sư đại nhân, ở đây nhiều người quá, e rằng không tiện nói!
Sử Di Viễn khẽ hừ một tiếng, đưa tay vuốt vuốt chòm râu dê, trầm giọng nói:
- Bình sinh lão phu hành sự không cần phải che giấu tai mắt người khác, có gì mà không thể nói?
Mạnh Hổ ra vẻ do dự xoa xoa hai tay, bắt đầu giả như lơ đãng lại tiến thêm về phía trước vài bước, lúc này khoảng cách giữa Mạnh Hổ và Sử Di Viễn chỉ còn không tới hai mươi bước. Một tên võ sĩ áo đen thủ ở phía sau Sử Di Viễn lập tức cảnh giác, bước lên một bước lớn tiếng quát:
- Đứng lại, nếu còn dám bước tới nửa bước, đừng trách ta giết không tha!
- Giết không tha? Bây giờ mới nhớ ra sao, chậm quá rồi!
Mạnh Hổ cười ha hả hai tiếng, thân hình to lớn đột ngột vọt tới nhanh như chớp. Tên võ sĩ áo đen đứng chắn trước mặt Sử Di Viễn chỉ thấy hoa mắt, ngay sau đó một luồng sức mạnh như bài sơn đảo hải đã nặng nề đánh vào ngực hắn. Tên võ sĩ áo đen kia chỉ thấy ngực mình đột nhiên nghẹn lại, dường như cả thế giới bên ngoài trong khoảnh khắc ép vào ngực hắn, thậm chí không kịp kêu lên tiếng nào đã hoá thành một đống thịt vụn nằm trên mặt đất.
Mạnh Hổ đã dốc hết toàn lực, tốc độ lại cực nhanh nên đã đánh tên võ sĩ áo đen chắn trước mặt Sử Di Viễn nát như tương, đến lúc này chỉ còn lại hắn và Sử Di Viễn, không còn trở ngại nào khác. Mạnh Hổ cười gằn một tiếng, xoè tay phải ra chộp thẳng vào yết hầu Sử Di Viễn, đương nhiên không phải là hắn muốn bóp chết Sử Di Viễn, mà chỉ muốn khống chế hắn làm con tin, với địa vị tôn sư cao quý của Sử Di Viễn, làm con tin hẳn có thừa tư cách.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, đội mắt vốn khép hờ của Sử Di Viễn đột ngột bừng mở, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Mạnh Hổ sáng ngời, giống như ngay từ đầu lão già này không hề nhắm mắt vậy. Trong lòng Mạnh Hổ bỗng giật thót lên, thầm kêu không tốt, chẳng lẽ lão già này là một cao thủ thâm tàng bất lộ hay sao?!
Nhưng chuyện đã đến nước này, Mạnh Hổ cũng không còn đường thối lui, chỉ có thể cố gắng miễn cưỡng bắt người.