Hổ Lang Chi Sư

Chương 204: Chương 204: Ngày mai đăng cơ


Chương trước Chương tiếp

Bọn ba người Chiến Ưng ầm ầm đáp lại, lĩnh mệnh mà đi. Bóng dáng ba người rất nhanh đã biến mất trong làn sương dày đặc, Mạnh Hổ mở to hai mắt nhìn trừng trừng ra vẻ sửng sốt một hồi, sau đó quay đầu lại cầm lấy hai tay của Tất Điêu Tử thở dài cảm khái:

- Lão Tất, lần này quả thật đã mắc nợ ngươi rất nhiều, nếu như không có một người đa mưu túc trí như ngươi, hơn ba vạn huynh đệ quân đoàn Mãnh Hổ chúng ta có lẽ phải lưu vong nơi đất khách quê người, ôi…

- Tướng quân nói gì vậy?!

Tất Điêu Tử thấp thỏm lo sợ:

- Đây chỉ là nghĩa vụ của ty chức mà thôi!

- Được, không nói chuyện này nữa!

Mạnh Hổ mỉm cười, dắt tay Tất Điêu Tử và Cổ Vô Đạo:

- Đi, chúng ta lên bè!

______

Lúc này đã là thượng tuần tháng Năm, nhưng ban đêm ở hạp cốc Hà Tây vẫn còn hơi giá lạnh.

Trên vùng bình nguyên trống trải bên ngoài thành Hà Nguyên, ba tên thám báo của quân đoàn cấm vệ đang ngồi tán dóc sưởi ấm bên đống lửa. Mông Khác và Diệp Hạo Thiên dặn dò quân thám báo phải đặc biệt chú ý đến phạm vi chung quanh khu vực đóng quân của quân đoàn Mãnh Hổ trong vòng trăm dặm, ngược lại bốn phía thành Hà Nguyên và phía sau hạp cốc Hà Tây, việc cảnh giới vô cùng lơi lỏng.

Bóng đêm dày đặc, sương mù giá lạnh.

Tên tiểu đội trưởng thám báo co đầu rụt cổ, cất tiếng chửi mắng:

- Thời tiết thật là kỳ quái, trời đã tháng Năm không ngờ vẫn còn lạnh lẽo như vậy!

Một tên quân thám báo vóc người cao to cường tráng quét mắt nhìn bốn phía xung quanh, nói:

- Đội trưởng, trên mặt sông có rất nhiều sương mù.

Tên thám báo thứ ba vóc người thấp bé kêu lên:

- Kệ con bà nó có hay không có sương mù, đội trưởng, chúng ta làm vài ngụm thôi!

Dứt lời, tên thám báo có vóc người thấp bé liền nhanh nhẹn lấy ra một bầu rượu từ phía sau như trò ảo thuật, nhẹ nhàng mở nút bầu. Một mùi rượu thơm nồng liền toả ra xung quanh, tên đội trưởng thám báo và tên thám báo có vóc người cao lớn liền hít sâu hai cái, vẻ mặt vô cùng thống khoái. Lại nói trong quân vốn nghiêm cấm việc uống rượu, nhưng cho dù quân quy có nghiêm khắc đến đâu cũng không làm khó được đám lão binh dày dạn, bọn chúng có vô số biện pháp để hưởng thụ loại thức uống vốn bị nghiêm cấm này. Hơn nữa cũng phải nói rằng, quân thám báo đúng là vô cùng cực khổ, hàng năm chịu đựng mưa gió, dãi nắng dầm sương, nếu không mang theo rượu mạnh bên người để xua đuổi cái lạnh, quả thật là không thể nào chịu nổi, cho nên các tướng lĩnh trong quân cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Trong lúc ba tên thám báo của quân đoàn cấm vệ đang vây quanh đống lửa ngồi uống rượu, trên sông Thông Thiên cách đó hơn trăm bước có hơn một ngàn chiếc bè trúc đang qua sông. Đám bè trúc này giống như một bầy ngựa được cột lại với nhau, chiếc nọ cột vào chiếc kia, noi theo chiếc bè đầu tiên dẫn đường phá tan bóng đêm u ám và sương mù dày đặc, lặng lẽ không tiếng động vượt sông chạy về hướng Đông.

_______

Thành Hà Nguyên, hành dinh tạm thời của Mông Khác.

...


Loading...