Mạnh Thiên Sở hỏi: "Lá gan của nàng lớn thật, nếu là độc dược thì sao?"
Tả Giai Âm đáp: "Thiếp năm tuổi đã bắt đầu học thảo dược, có độc hay không đối với thiếp chỉ cần ngửi qua là biết. Nếu mà không trực tiếp thử, một lượng nhỏ như vậy không có vấn đề gì."
Mạnh Thiên Sở nói: "Vậy nàng còn chưa cho ta biết thuốc này rốt cuộc là gì."
Đến lúc này Hạ Phượng Nghi bưng một mâm vào, nói: "Còn đang nói à, ăn cái này trước, trời sắp sáng rồi."
Chờ Hạ Phượng Nghi đến gần, Mạnh Thiên Sở thò đầu ra xem, thấy có cháo và bánh, liền trách: "Ta biết là nàng đi làm mà, trời lạnh vậy coi chừng bệnh đó, nếu bệnh rồi sao đây."
Hạ Phượng Nghi đặt mâm lên ghế cạnh giường, sau đó đi đóng cửa lại, xong trở lại giường đưa chén cháo cho Tả Giai Âm, sau đó trao chén còn lại cho Mạnh Thiên Sở, bảo: "Trong chén của Giai Âm tỷ có bỏ chút a giao (1 loại thuốc tàu) đấy."