Thứ ba có tiết của Thịnh Hàng, Thịnh Hàng vừa bước vào lớp học, mấy nam sinh ngồi cuối lớp liền phát ra vài tiếng cười trêu chọc đầy ẩn ý.
Ngược lại cũng không có ác ý gì, loại nam sinh này vốn thuộc kiểu khuấy động bầu không khí trong lớp, hay đùa giỡn không lớn không nhỏ với giáo viên, gặp giáo viên trẻ như vậy, nếu bình thường không quá nghiêm khắc thì rất dễ khiến học sinh sinh ra cảm giác thân thiết.
Thịnh Hàng tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng không hề hà khắc, thậm chí rất nhiều lúc còn mặt lạnh kể chuyện cười, một giáo viên vừa đẹp trai vừa biết kể chuyện cười nhạt vẫn rất được hoan nghênh.
"Thầy Thịnh, dạo này có phải đang đắc ý lắm không ạ?"
Thịnh Hàng vén mí mắt nhìn sang, một nam sinh ở hàng cuối đang cười hì hì nhìn cậu.
Lười biếng dựa vào bục giảng, Thịnh Hàng hất cằm về phía cậu ta: "Nào, Tang Lỗi, giải thích ý nghĩa của thành ngữ 'xuân phong đắc ý' xem."
"Hả?"
"Kiểm tra bài tập giúp giáo viên Ngữ văn của các em."
Tang Lỗi cười gượng, xuân phong đắc ý nghe thì rất đơn giản, cậu còn biết đặt câu nữa cơ, nhưng bảo cậu giải thích thì thật sự không nói ra được nguyên do.
"Xuân phong đắc ý vó ngựa nhanh, một ngày ngắm hết hoa Trường An." Thịnh Hàng dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, "Câu này xuất phát từ bài thơ "Đăng khoa hậu" của nhà thơ đời Đường Mạnh Giao, thời cổ đại dùng để hình dung tâm trạng hưng phấn sau khi thi đỗ tiến sĩ, còn bây giờ nếu đặt câu thì ví dụ như bạn học Tang Lỗi đạt giải nhất cuộc thi toán học, lại thi đỗ trường trung học trọng điểm, đúng là xuân phong đắc ý."
Trong lớp yên tĩnh một lúc rồi bỗng chốc cười ầm lên, Tang Lỗi giải nhất cuộc thi toán học? Thi đỗ trường trung học trọng điểm?
Đúng là chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
Tang Lỗi bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Có gì mà buồn cười chứ, chỉ biết kể chuyện cười nhạt thôi."
Tan học, Thịnh Hàng hất cằm với Tang Lỗi: "Đến văn phòng một chuyến."
Tang Lỗi: "......"
Sau này cậu ta sẽ không bao giờ xuân phong đắc ý nữa.
Thịnh Hàng dẫn Tang Lỗi ra khỏi lớp học, trên hành lang gặp Triệu Du Nhiên vừa tan tiết, hai người đối diện chạm mặt nhau, Triệu Du Nhiên theo bản năng cúi đầu muốn giả vờ như không nhìn thấy cậu, Thịnh Hàng lên tiếng trước: "Cô Triệu, tan học rồi à."
"À, vâng......" Mặt Triệu Du Nhiên lập tức đỏ bừng lên.
Những ánh mắt hóng chuyện, những tiếng ghé tai bàn tán, cùng tiếng cười khe khẽ xen lẫn vào nhau, khiến hô hấp của Triệu Du Nhiên cũng trở nên dồn dập.
"Nhìn gì thế, có gì hay mà nhìn." Tang Lỗi ngẩng đầu lên, "Sao nào, thầy Thịnh của bọn tôi đẹp trai đến thế à, hay là tất cả đi theo thầy Thịnh đến văn phòng để ngắm ở cự ly gần đi? Hoặc bảo thầy Thịnh biểu diễn hát nhảy cho mọi người trợ hứng nhé?"
Thịnh Hàng: "......"
Thịnh Hàng cũng không nói nhiều với Triệu Du Nhiên, hai người đã vô tình chạm mặt nhau như vậy, nếu không nói gì lại bị người khác bàn tán, nên sau khi chào cô một tiếng, Thịnh Hàng tiếp tục đi về phía trước.
Tang Lỗi đi theo, nhiều chuyện hỏi: "Thầy Thịnh, em nghe nói cô Triệu tỏ tình với thầy rồi bị từ chối, có thật không?"
"Cô Triệu đã xinh đẹp lắm rồi, thầy còn không hài lòng chỗ nào nữa, bọn em ở dưới còn ghép đôi hai người xong xuôi rồi."
"Rốt cuộc thầy có bạn gái không? Nếu thầy thật sự từ chối cô Triệu, em giới thiệu cho thầy một người nhé." Tang Lỗi mới học lớp bảy, chiều cao còn chưa phát triển, lúc nói chuyện với Thịnh Hàng phải ngẩng đầu lên, Thịnh Hàng vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn trên mặt cậu.
Thịnh Hàng chỉ chỉ xấp đề thi trên bàn, nói với cậu ta: "Mang đến lớp phát đi."
"Hả?" Tang Lỗi nhíu mày, "Thầy chẳng phải có lớp trưởng học tập sao, sao lại bảo em phát?"
"Bạn nữ ấy không khỏe... Bảo em phát ít đề thi mà lắm lời thế."
"Được thôi." Tang Lỗi ôm lấy xấp đề thi, "Nhưng mà thầy Thịnh, nam nữ bình đẳng nhé, ngày nào đó em không khỏe, thầy cũng phải đối xử đặc biệt với em đấy."
Thịnh Hàng đau đầu xoa xoa mi tâm: "Đi mau."
Bọn trẻ bây giờ thực sự quá khó quản.
Buổi trưa đi ăn ở quán cơm, Dương Hoài hỏi Thịnh Hàng: "Người nhà cậu nói sẽ giải quyết thế nào chưa? Tôi thấy Triệu Du Nhiên sắp không chịu nổi nữa rồi."
"Đợi thêm chút đi, anh ấy đã nói giải quyết được thì nhất định sẽ giải quyết được." Thịnh Hàng nói.
Dương Hoài: "......" Muốn hỏi lại ngại hỏi tiếp, nói thêm nữa thì bất lịch sự rồi, chỉ là hắn thật sự nghi ngờ Vệ Triết chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
"Thầy Hoàng, nào nào, mời vào trong."
Giọng nói quen thuộc khiến Thịnh Hàng và Dương Hoài đồng thời ngẩng đầu lên, chỉ thấy Vệ Triết đầy mặt tươi cười cùng thầy Hoàng quản lý thư viện của trường đi vào, phía sau còn có cậu học sinh cá biệt nổi tiếng lớp chín là Lý Thư Thần đi theo.
Dương Hoài: "!!!"
Thầy Hoàng thì thôi, bọn họ chỉ từng chào hỏi khi đến thư viện, còn chưa tính là quen biết.
Nhưng Lý Thư Thần thì quá nổi tiếng rồi.
Trường nào cũng có vài học sinh khiến giáo viên đau đầu, mà Lý Thư Thần chính là người nổi bật nhất trong số đó.
Lý Thư Thần học rất giỏi, là kiểu có thể cạnh tranh hạng nhất toàn thành phố, nhưng đồng thời cũng cực kỳ không phục tùng quản lý, đi học muộn, về sớm, đánh nhau, hút thuốc, thứ gì cũng không thiếu, đến cả hiệu trưởng gặp cậu ta cũng chỉ có thể nói: "Bạn học Lý Thư Thần, xin em đừng đánh nhau nữa, được không?"
Vệ Triết cũng nhìn thấy Thịnh Hàng, nhưng không đi tới chào hỏi cậu, chỉ mỉm cười dẫn thầy Hoàng đến chỗ ngồi, Lý Thư Thần cũng ngồi xuống theo.
"Rót trà cho thầy Hoàng đi." Vệ Triết hất cằm với Lý Thư Thần, Lý Thư Thần liền ngoan ngoãn cầm ấm trà lên rót trà cho thầy Hoàng.
Thầy Hoàng giật mình vội cầm lấy cốc: "Không dám làm phiền bạn học Lý đâu."
Thịnh Hàng và Dương Hoài ngồi cách đó không xa, nhìn thì như đang ăn cơm, thực ra tai đều dựng cả lên, nhưng bên kia nói chuyện cũng không lớn tiếng, nghe không rõ lắm, chỉ thấy Vệ Triết và thầy Hoàng trò chuyện vô cùng vui vẻ, cuối cùng hai người còn có thể khoác vai bá cổ nhau.
Thịnh Hàng có chút khó chịu, tuy rằng thầy Hoàng còn hai năm nữa là nghỉ hưu, nhưng... Dù sao cũng là nhưng, nhưng cái gì thì không nói rõ được.
"Anh Vệ quen thầy Hoàng với Lý Thư Thần kiểu gì vậy?" Dương Hoài mặt đầy kinh ngạc.
"Không biết." Thịnh Hàng lắc đầu.
Mãi đến khi Vệ Triết và thầy Hoàng ăn cơm xong rồi rời đi, cũng không qua chào hỏi Thịnh Hàng và Dương Hoài, Thịnh Hàng còn thấy Vệ Triết nhét cho thầy Hoàng hai bao thuốc lá, thầy Hoàng nhận lấy.
Đợi đến khi Thịnh Hàng bọn họ đi thanh toán, ông chủ thông báo hóa đơn đã được trả rồi.
Dương Hoài vội nói: "Đã nói là chia đều mà, tôi chuyển tiền cho cậu."
Thịnh Hàng không từ chối, bấm nhận tiền.
Tiền bạc gì đó đều là thứ yếu, nhưng hai người thường xuyên ăn cơm cùng nhau như vậy, điều kiện của Dương Hoài bình thường, nếu Thịnh Hàng quá khách sáo thì người không thoải mái sẽ là Dương Hoài.
Thịnh Hàng chuyển tiền cho Vệ Triết: Dương Hoài nói cảm ơn anh đã mời cậu ấy ăn cơm.
Thịnh Hàng chỉ chuyển một nửa tiền cơm, thái độ rất rõ ràng, đây chỉ là phần tiền cơm của Dương Hoài.
Vệ Triết trả lời cậu một câu: Người nhà thay mặt nhận nhé.
Thịnh Hàng: Vậy trả lại tiền cho tôi.
Vệ Triết cảm thấy cậu nhóc này khá thú vị, nhưng vẫn làm theo lời cậu, đặc biệt bấm hoàn trả cho cậu.
Thịnh Hàng không hỏi chuyện buổi trưa của Vệ Triết, Vệ Triết cũng không nói nhiều.
Chỉ là lúc tan làm buổi chiều, Thịnh Hàng lại nhìn thấy Vệ Triết ở cổng trường, Vệ Triết cũng nhìn thấy cậu, sau đó hất cằm với cậu.
Thịnh Hàng liền đi tới, nhưng Vệ Triết không đợi cậu, mà xoay người bắt đầu đi, Thịnh Hàng liền đi theo phía sau anh.
Đến gần con hẻm nhỏ bên cạnh trường học, Thịnh Hàng mới phát hiện Vệ Triết cũng đang theo dõi người khác, người đó cậu còn quen biết, là một giáo viên của tổ Ngữ văn khối tám, họ Lương, còn tên là gì thì Thịnh Hàng thật sự không biết.
Thầy Lương này cũng ở khu căn hộ giáo viên, sau giờ học thường đến con phố phía sau hẻm để ăn uống, vừa đi vào hẻm đã bị người ta vỗ vai.
"Anh là ai vậy?"
"Lương Chính Nham phải không?" Vệ Triết cụp mắt châm một điếu thuốc.
"Phải, anh là ai? Anh muốn làm gì?" Lương Chính Nham lùi lại một bước, có chút cảnh giác nhìn anh.
"Chào thầy Lương." Vệ Triết cười chìa tay về phía hắn, "Tôi là bạn trai của Thịnh Hàng."
Nghe thấy câu này, Thịnh Hàng dừng bước, hơi nghiêng người nhìn vào trong hẻm một cái.
Lương Chính Nham rất gầy, chiều cao cũng không nổi bật, trên sống mũi đeo một cặp kính, so với Vệ Triết cao lớn cường tráng thì giống hệt một con gà con.
Nghe thấy câu này, Lương Chính Nham phủ nhận: "Thịnh Hàng là ai, tôi không quen."
"Thầy giáo nam đẹp trai nhất trường các anh ấy mà... Anh không thích đàn ông, không quen cũng được, vậy cô Triệu Du Nhiên, anh hẳn là quen chứ?"
Lương Chính Nham có chút chột dạ: "...Anh có ý gì?"
"Nhiều lời tôi cũng không muốn nói, tóm lại chỉ một câu thôi, chuyện xu hướng tính dục của Thịnh Hàng, ngậm miệng kín vào cho tôi, đừng đi ra ngoài nói lung tung."
Lương Chính Nham đang định mở miệng, Vệ Triết phả một ngụm khói thuốc về phía hắn: "Đừng ngụy biện, tôi điều tra rõ rồi, những lời đồn trong trường đều là do anh truyền ra đúng không? Có vài chuyện chẳng cần nghĩ cũng biết, anh thích cô Triệu, nhưng cô Triệu lại không thích anh, người ta là thiên nga trắng, chướng mắt con cóc ghẻ như anh, nên anh nghĩ cách làm xấu danh tiếng của người ta trước, rồi nhân cơ hội tranh thủ thiện cảm của cô ấy, đúng không?"
"Khi tất cả mọi người đều chỉ trỏ bàn tán về cô ấy thì chỉ có mình anh là chính nhân quân tử, chậc chậc, cảm động quá nhỉ."
"Nghĩ đến chuyện để thầy Thịnh nhà chúng tôi cõng cái nồi này, hoặc là chờ cô Triệu và thầy Thịnh trở mặt với nhau, rồi anh xuất hiện đúng lúc giúp đỡ... Dù thế nào đi nữa thì anh cũng chẳng thiệt."
Vệ Triết dùng điện thoại vỗ vỗ lên mặt Lương Chính Nham: "Thầy Lương à, mấy học sinh vừa mới ra khỏi trường kia chưa từng trải qua va đập xã hội nên còn rất ngây thơ, nhưng anh thì khác, ý tôi nói chắc anh đã hiểu rồi, tôi muốn xử anh thì còn dễ hơn nghiền chết một con kiến, đánh bại nhiều giáo viên như vậy để thi vào được trường này không dễ dàng gì đâu nhỉ, nếu còn muốn tiếp tục làm việc thì ngậm chặt miệng lại cho tôi." Hôn nhân đồng giới chỉ là hợp pháp mà thôi, chứ không phải đã được mọi người chấp nhận, đặc biệt là đối với một giáo viên trung học, nếu chuyện này làm lớn lên, người cuối cùng phải trả giá rất có thể sẽ là Thịnh Hàng, mấy người trẻ tuổi kia còn chưa nghĩ tới tầng này.
Lương Chính Nham nhìn anh, không nói lời nào, cũng không tỏ thái độ.
Vệ Triết ném đầu thuốc lá xuống đất, dùng chân nghiền tắt, rồi hoạt động cổ tay: "Nào, trước tiên thanh toán món nợ cũ đã."
Thịnh Hàng đứng ngoài hẻm, trong tinh thần dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Cảm giác thỏa mãn này đương nhiên không bắt nguồn từ thảm trạng của Lương Chính Nham.
Đầu ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, Thịnh Hàng nhắm mắt lại, cậu có thể tưởng tượng được những múi cơ căng lên trên cánh tay của Vệ Triết, tưởng tượng được sức mạnh khi đôi chân dài của anh ấy nâng lên, đối với cậu mà nói đó là một loại sức hấp dẫn mang tính chí mạng.
Không biết đã qua bao lâu, vang lên tiếng răng va lập cập của Lương Chính Nham.
"Anh đã nói cho tôi biết anh là bạn trai của Thịnh Hàng rồi, anh không sợ tôi tố cáo cậu ấy sao?"
"Chính là muốn nói rõ ràng cho anh biết, để anh biết mình đã đắc tội với ai, nếu anh không sợ cá chết lưới rách thì cứ việc làm đi, nói cho cùng, thầy Thịnh nhà chúng tôi không thiếu công việc này, còn anh thì sao, chẳng lẽ cũng là phú nhị đại? Hoặc là có một ông chồng giống tôi nuôi anh?"
Vệ Triết vừa chỉnh lại ống tay áo vừa đi ra, nhìn thấy Thịnh Hàng liền nhướng mày: "Gọi Dương Hoài và Đinh Phi tới đây một chuyến đi, chuyện vẫn chưa giải quyết xong, cần bọn họ giúp một việc."
Thịnh Hàng cũng không hỏi là chuyện gì, trực tiếp gọi điện cho Dương Hoài, hẹn gặp ở đây.
Lúc cúp điện thoại, vừa hay nhìn thấy Vệ Triết lấy thuốc lá ra định ngậm vào miệng.
Mày Thịnh Hàng hơi nhíu lại, không vui nói: "Đừng tùy tiện phả khói thuốc vào mặt người khác." Trong mắt cậu, phả khói thuốc vào mặt người khác là một hành động rất mập mờ.
"Ừm?" Tay cầm thuốc lá của Vệ Triết khựng lại, anh phả khói vào mặt ai cơ?
À đúng rồi, Lương Chính Nham.
Vừa nãy đang ra vẻ ngầu.
Thịnh Hàng mím môi, ngừng một chút rồi mới cụp mắt nói: "Hút thuốc có hại cho sức khỏe."
"......" Vệ Triết suýt nữa vỗ tay tán thưởng, nhìn xem giác ngộ chính trị của giáo viên Chính trị nhà người ta kìa, ngay cả sức khỏe của một tên ngụy quân tử cũng quan tâm.
Lương thiện quá đi mất, anh thích kiểu nhóc con đơn thuần lương thiện như thế này.
"Hút thuốc đúng là có hại cho sức khỏe, vậy tôi cai thuốc nhé." Sau này sống cùng Thịnh Hàng, để Thịnh Hàng hít khói thuốc thụ động hay khói thuốc tồn dư thật sự không tốt, vậy thì... cai thôi.
"???" Mày Thịnh Hàng càng nhíu chặt hơn, cậu có bảo anh ấy cai thuốc đâu?
Nhưng cai thì cứ cai đi, hút thuốc quả thực không tốt cho cơ thể.
Hơn nữa, cai thuốc nào có đơn giản như vậy, đâu phải nói cai là cai được.
"Đầu thuốc lá đừng vứt bừa bãi." Thịnh Hàng lại nói.
Vệ Triết: "???"
Anh vứt đầu thuốc lá bừa bãi lúc nào?
À đúng rồi, vừa nãy có vứt, động tác dùng chân nghiền tắt đầu thuốc lá tương đối ngầu, cũng là để ra vẻ.
"Được, anh nhặt lại." Vệ Triết quay lại con hẻm giờ đã trống không, nhặt đầu thuốc lá lên rồi ném vào thùng rác.
Vừa quay lại, Thịnh Hàng lại nói: "Đừng tùy tiện vỗ mặt người khác." Trước đây Vệ Triết cũng từng dùng ví vỗ mặt cậu.
Nhìn anh ấy làm vậy với người khác, rất khó chịu.
Điện thoại cũng bị làm bẩn rồi.
"???" Vỗ mặt người khác, anh vỗ... À đúng rồi, dùng điện thoại vỗ mặt Lương Chính Nham.
Đúng, vẫn là để ra vẻ ngầu.
Đó đều là những thứ anh đã dày công nghiên cứu hồi còn trẻ, cho dù đã hơn mười năm trôi qua, đến giờ vẫn chưa lỗi thời.
"......Không tôn trọng người khác." Thịnh Hàng lại bổ sung một câu.
Vệ Triết: "???"
Anh còn đánh người ta rồi, vậy mà vẫn phải tôn trọng người ta sao?
Sau này chẳng lẽ anh phải quỳ xuống mới đánh người được à?
Giác ngộ tư tưởng của giáo viên Chính trị đúng là cao thật.
"Được rồi, biết rồi." Vệ Triết ngoan ngoãn gật đầu, "Vậy thầy Thịnh, còn điều gì cấm nữa không?"
Thịnh Hàng suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không còn."
Vệ Triết thầm thở dài trong lòng, sao kết cái hôn thôi mà lại làm mất luôn cả bộ ba trang bị giả ngầu thế này chứ?