Lúc này, chỉ thấy Tình nhi nhẹ nhàng cởi yếm đào màu đỏ có đường viền hoa văn, b* ng*c cao vút đầy đặn lập tức nhảy ra, trên đỉnh là hai điểm đỏ sẫm cao cao nhô lên, trông thật mê người, Lưu Phong hận không thể lập tức liền đưa miệng tới mà cắn mấy cái.
"Thật là đẹp!"
Ngay cả Tình nhi cũng có chút hài lòng với thân thể của mình, không kìm nổi mà tự khen, trên khuôn mặt thanh tú lập tức hiện lên một màu đỏ bừng.
Nghĩ đến b* ng*c này sắp sửa được ma trảo của tướng công hầu hạ, trong lòng Tình nhi lại xôn xao.
"Không được nhìn lén!" Tình nhi theo bản năng quay lại phía sau nhìn qua Lưu Phong, thấy hắn vẫn thành thật trùm chăn qua đầu, trong lòng yên tâm không ít, đồng thời lại cũng có chút mất mát.
"Hắn đúng là thành thật!" (đúng là rất thành thật)
Sau khi khẽ tự nhủ, Tình nhi đưa tay về phía h* th*n, nhẹ nhàng nâng đồn bộ, tay nàng vẫn giữ ở cạp nội khố cũng màu đỏ đường viền hoa, nhẹ nhàng kéo xuống dưới.