"Ý ngươi là, Long Vệ quân của Tư Mã Hạo Kiệt ngươi có lý do để coi trời bằng vung ở Phong Thành?" Khuynh Thành nhảy khỏi bàn, đi đến trước mặt Tư Mã Hạo Kiệt, lạnh lùng nói: "Trong mắt bản tiểu thư ngươi không đáng một hạt cát, đừng có mà đùa với ta. Mười ngày sau, nếu như ngươi không làm theo ý của tỷ phu ta, ta sẽ đem hai mươi vạn Long Vệ quân của ngươi toàn bộ giết hết."
"Ngươi. To gan, ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Nếu y theo pháp luật của đế quốc, ngươi đã bị tội chém đầu rồi." Tư Mã Hạo Kiệt bị Khuynh Thành chọc giận đến mức sắp phải hộc máu.
"Chém đầu, ngươi muốn giết ta?" Khuynh Thành nhếch miệng nở một nụ cười khinh thường: "Tư Mã Hạo Kiệt, đừng tưởng rằng cái đám Long Vệ quân của ngươi có gì đặc biệt hơn người, ta nếu muốn giết chúng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay."
"Ngươi. Ngươi dám uy h**p bản soái?" Tư Mã Hạo Kiệt không nói lại được Khuynh Thành, đành phải kháng nghị với Lưu Phong: "Hầu gia, người sao lại không quản chứ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng ta sớm muộn cũng bị bệ hạ chém đầu."