Hoa Hạ đại đế hừ lạnh một tiếng: "Người Phù Tang các ngươi hay dối trá, nói đi, các ngươi rốt cuộc muốn gì? Không phải là nghe nói đại quân ta sắp tấn công, đến đây để cầu xin tha thứ đó chứ"
Lời này vừa nói ra, trong đại điện quần thần cười rộ lên.
Tựa hồ là giống như đã. sắp. đặt kịch bản trước rồi, quần thần cười rộ lên rất đồng loạt, thậm chí còn mang theo những tia giễu cợt, khinh bỉ.
Lưu Phong đột nhiên hiểu được đây là kế sách được sắp đặt trước rồi.
Không trách được tại sao có nhiều đại thần cùng tiến lên điện như vậy, cảm nhận được sự tình, người nào cũng lớn tiếng, rõ ràng là mọi người đều có chuẩn bị trước.
Vũ Quy bị quần thần cười to chế nhạo làm cho thân thể run rẩy, bất quá hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, trong nháy mắt đã khôi phục vẻ bình thường, hơn nữa rất có lễ phép hướng Hoa Hạ đại đế nói: "Bệ hạ, người thật hài hước và hóm hỉnh".
"Hài hước, hóm hỉnh?" Hoa Hạ đại đế nghe vậy, lập tức ngẩn người ra, hừ lạnh một tiếng quát: "To gan!"