"Đông Đông, chúng ta bị người khác nhìn thấy." Lưu Phong lúc này có một loại cảm giác như bị bắt quả tang, nhất là Tiểu Điệp càng làm cho hắn ngượng ngùng.
"Đại ca, muội. muội không quan tâm." Vương Đông Đông nhìn Lưu Phong, nở một nụ cười tinh quái, bàn tay nhỏ bé không ngừng gia tăng tốc độ.
Lưu Phong đang muốn nói tiếp, không nghĩ từ hạ thân lại truyền đến một trận khoái cảm mãnh liệt, nhanh chóng tỏa đi khắp thân thể.
"Đông Đông, mạnh lên một chút nữa." Khoái cảm mãnh liệt đã làm cho Lưu Phong quên đi sự có mặt của Tiểu Điệp bên ngoài. Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng khoái cảm mà Đông Đông mang đến.
Cùng lúc đó, hai tay hắn cũng từ mông của Đông Đông, di chuyển xuống dưới.