Lưu Phong trong lòng tiếp tục suy nghĩ về hình bóng người đàn bà nọ, không thể nghĩ ra được đã gặp qua ở đâu.
Mặc dù không đông đúc như ở quân doanh, nhưng là Ân Nguyên Đạo cũng vì Yến Vương mà tổ chức một lễ nggênh đón hoành tráng, thân là Cẩm Y Vệ trọng thần, Lưu Phong tự nhiên cũng được mời tham dự.
"Tham kiến Vương Gia"
Đi tới đại sảnh, chúng quan viên cùng nhìn nhau, đồng thời qùy xuống bái kiến.
Lưu Phong cố ý đứng ở đám người phía sau cùng, đầu gối hơi khụy xuống một chút, hừ lạnh một tiếng. Thiên địa, cha, mẹ, giáo viên, sư phụ. ngươi là cái đồ vật gì? Ta vì sao phải hướng ngươi qùy lạy chứ.
Cận vệ của Yến Vương quan sát thấy sự kỳ lạ của Lưu Phong phía sau, có chút tức giận, đang muốn tiến tới giáo huấn liền bị Yến Vương ngăn lại, hơn nữa thấp giọng dặn dò mấy câu.