Lý các lão đối với thái độ khiêm cung của Lưu Phong rất hài lòng, vẻ mặt tươi cười khen ngợi: "Chà, tuổi còn trẻ như vậy, thật là giỏi, không hổ là hậu duệ của tứ cô nương. Nhớ kỹ sau khi trở về cho ta gởi lời hỏi thăm tứ cô nương nhé."
Lão già này chắc muốn gặm cỏ non đây, nhìn lão không biết bao nhiêu tuổi rồi, mà còn để ý đến tứ sư tôn của ta. Lưu Phong thấy được lão già này trong lúc nói đến tứ sư tôn vẻ mặt có chút mờ ảo, cảm giác trong lòng hắn đối với lão già này đã bớt đi vài phần thiện cảm.
"Thời gian không còn sớm, Vương đại nhân, chúng ta vào đi thôi, nếu không bệ hạ dễ nóng giận lắm." Nói xong, Lý các lão giơ tay mời Vương Đức Vọng vào.
Vương Đức Vọng có chút sợ hãi, vội vàng nói: "Các lão khách khí quá, xin mời người đi trước."
Lý các lão mỉm cười, cũng không khách khí, bước đi nhanh về phía trước.