"Chu An, nói đến, ngươi thật sự đúng là bất hiếu, sự bại vong của Chu gia ta, thật ra có một nửa coi như là nhờ ngươi ban tặng." Chu Viêm không biểu lộ gì trên nét mặt, tiếp tục nói:
"Rất kỳ quái, ngươi làm sao có thể chết? Mà còn mất hết toàn bộ tu vi, người có năng lực như thế cũng không nhiều lắm a, là Phiêu Vũ? Hay là sư tôn Lâm Mông của ngươi?" Nói đến Lâm Mông, trong mắt Chu Viêm lóe lên một đạo hàn quang.
Chu An lúc này sắc mặt cực kỳ khó coi, trong đầu không khỏi nhớ lại "tiền căn hậu quả" thưở trước.