Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Chương 122: Đùa giỡn


Chương trước Chương tiếp

Lúc Phong Kính tỉnh lại, truyền dịch cũng đã xong.

Trong ngực của hắn, “Tô Mộc Vũ” mềm mại như mèo con yên tĩnh nằm đó. Phong Kính giơ tay lên, chậm rãi xoa mặt của cô.

Tô Mộc Tình tỉnh lại, thanh âm ôn nhu nói: “Kính, anh tỉnh rồi. Anh còn thấy chỗ nào khó chịu không? Có muốn em gọi bác sĩ đến kiểm tra cho anh không?”

Bất luận là biểu tình trên mặt, hay là lo lắng trong mắt đều rất đúng, hoàn toàn không nhìn ra được là một người khác.

Phong Kính không nói chuyện, chỉ nhìn cô.

Bị ánh mắt đó nhìn, trong lòng Tô Mộc Tình hơi hoảng một chút, còn tưởng rằng Phong Kính đã nhìn ra dấu vết gì đó.

Hắn chỉ đưa đầu, hôn nhẹ lên trán cô ta, giống như thở dài nói: “Thật tốt, em đã trở về”

Tô Mộc Tình thở nhẹ, nhẹ nhàng mỉm cười, nói: “Kính, em sẽ không đi đâu cả, vĩnh viễn cũng không đi” Nằm trong lồng ngực của hắn, trong mắt cô ta hiện ra tia sáng sắc lạnh.

Phong Kính không chịu đợi thêm ở bệnh viện, đêm đó liền trở về nhà, bác sĩ cũng không dám ngăn cản, chỉ dặn dò cần chú ý nhiều hơn.

Tiền Phong lái xe tới đón bọn họ.

Lúc xuống xe, Tiền Phong xoa nhẹ đỉnh đầu “Tô Mộc Vũ”, nói: “Tiểu Vũ, ổn cả rồi”

Tô Mộc Tình không hiểu rõ chuyện Tô Mộc Vũ với Tiền Phong, kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn.

Tiền Phong xấu hổ, nhìn tới ánh mắt như ra đa của Phong Kính bèn xám mặt trèo lên xe chạy mất dạng. Nửa ngày này hắn cảm thấy có gì đó rất khó nói rõ, có thể tưởng tượng ra nhưng lại vẫn không rõ lắm. Hắn nhíu mày thiếu chút nữa gây ra tai nạn, vội ổn định tâm tình, tiếp tục lái xe.

Tô Mộc Tình giúp đỡ Phong Kính lên lầu.

Nhạc Nhạc từ trên ban công nhìn thấy bọn họ trở về, kích động chạy ra đón. Nó nhìn thấy ma ma, vội chạy đến kêu: “Ba ba, ma ma đã về”

Chưa đợi thằng nhóc chạy đến ôm lấy ma ma nó, một thân ảnh so với nó còn nhanh hơn, vội vàng chạy ra, hướng Tô Mộc Tình nhe răng trợn mắt sủa “Gâu gâu… Gâu gâu…!”. Bàn Chải hung ác trừng mắt Tô Mộc Tình.

Tô Mộc Tình hoảng sợ, vội lui về sau từng bước.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...