Qua dải đất cằn cỗi này là đến một nơi từa tựa như ốc đảo, cây xanh rất nhiều nhưng không hề có một bóng người.
Chiếc taxi dừng dưới chân một ngọn núi, Mộc Như Lam thanh toán tiền rồi xuống xe, tài xế nói với cô qua cửa sổ, “Cô gái, cô cứ đi dọc theo hướng này lên là sẽ tới, cẩn thận nhé.”
“Vâng, cám ơn chú.” Mộc Như Lam cười cảm ơn rồi kéo hành lý đi dọc theo đường mòn lên đỉnh núi.
Mặc Vô Ngân đã cho Mộc Như Lam địa chỉ chỗ làm việc của Mặc Khiêm Nhân nhưng cô vẫn chưa nói cho hắn biết, thậm chí hắn còn chưa biết chuyện cô sẽ học đại học ở Mỹ nữa kìa. Mọi người đều muốn giấu hắn và Mộc Như Lam cũng vậy, cô muốn dành cho người đàn ông của mình một bất ngờ.
Nhất định hắn sẽ thót tim cho mà xem.
Mộc Như Lam cười vui vẻ, dù nắng đã khuất sau những tán cây nhưng ánh sáng của cô thì không hề tắt, đến nỗi mấy anh lính đang canh cổng cũng phải bất ngờ, không nhìn kĩ có khi còn tưởng là thiên sứ xuất hiện.
May mà bọn họ đều là những binh lính đã được huấn luyện khắc nghiệt.
Mộc Như Lam ngạc nhiên nhìn cánh cổng sắt được canh gác cẩn mật và tốp binh lính súng ống đầy đủ trên hàng lô cốt. Hình như… Không ăn nhập với tưởng tượng của cô lắm, chẳng có cái gì giống một bệnh viện tâm thần bình thường cả.
Trước đây Mộc Như Lam chưa từng tận mắt thấy một bệnh viện tâm thần nào. Thành phố K không có bệnh viện tâm thần, thành phố G bên cạnh thì có một cái nhưng lại nằm ở nơi khỉ ho cò gáy. Cô cứ nghĩ là sẽ giống như mấy viện dưỡng lão trên tivi thôi, vậy mà sao lại có lính gác cửa?