Bỗng đột nhiên Tô Trừng Tương hớt hải xông vào nhà làm lão Tô và mọi người giật cả mình.
Phòng khách vốn đang ồn ã vui vẻ chợt lặng đi, tất cả nhìn Tô Trừng Tương bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Tô Trừng Tương bấy giờ mới ý thức được mình hơi thất lễ, cô lúng túng đứng im tại chỗ, mắt nhìn Mộc Như Lam ngồi trên ghế sô pha cùng Kha Xương Hoàng và lão Mặc, cổ họng khô khiến cô chẳng muốn nói lời nào khác, vì thế cô nhìn thẳng sang Mặc Khiêm Nhân, thở dốc, “Anh Khiêm Nhân, anh ra đây một chút, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”
“Trừng Tương? Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?” Mẹ Mặc đứng lên, hơi cau mày.
Tô Trừng Tương không đáp mà chỉ đăm đăm nhìn Mặc Khiêm Nhân tỏ vẻ không vui khi thấy cô.
Lòng đầy chua sót nhưng sự kiêu hãnh khiến cô không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt một đám đông có Mộc Như Lam, cô bình tĩnh nhìn Mặc Khiêm Nhân, “Tin em đi, anh sẽ không muốn em nói ra chuyện này ở đây đâu.” Nói đoạn cô liếc Mộc Như Lam một cái.
Mộc Như Lam hơi nhéo mắt, người không hề nhúc nhích.
Ánh mắt lạnh sắc lẻm của Mặc Khiêm Nhân khiến Tô Trừng Tương suýt nữa lui lại mấy bước. Hắn đứng thẳng dậy, chậm rãi lướt qua Tô Trừng Tương đi ra ngoài, sau đó cô cũng theo sau.