Cảm giác được ý đồ của Trần Mặc, Lam Cảnh Thần đột nhiên mở mắt: "Không muốn..."
Trần Mặc không nghĩ tới anh sẽ bị cự tuyệt, con ngươi nhìn Lam Cảnh Thần, cô lắc đầu: "Hôm nay em mệt..."
Nếu cô đã nói như vậy, Trần Mặc cũng không miễn cưỡng, cúi người ở trên môi cô in xuống một nụ hôn: "Được rồi, không chạm vào em, nghỉ ngơi đi!"
Nghe thấy lời Trần Mặc nói, Lam Cảnh Thần cười cười, gật gật đầu.
Vì thế, Trần Mặc xoay người, từ trên thân thể cô xuống.
Lam Cảnh Thần cũng không nói cái gì, vươn tay, ôm lấy vòng eo của anh.
"Được, đi ngủ đi!"
"Ừ, ngủ ngon!"
"Ngủ ngon!"
Sauk hi nói câu ngủ ngon với nhau, thì không ai nói chuyện nữa, Lam Cảnh Thần nhắm mắt lại, ôm người đàn ông bên cạnh này, rất nhanh liền ngủ thiếp đi, hơn nữa, khóe miệng trong lúc ngủ, cũng hơi hơi dương lên...
Nhìn Lam Cảnh Thần ngủ, khóe môi Trần Mặc cũng nhếch một cái, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Một đêm này, anh không có rời đi, cứ như vậy ôm Lam Cảnh Thần ngủ thiếp đi.