Mặt mũi cũng không quan trọng bằng mạng sống. Đánh với thứ này một hồi, tuy rằng không đến mức chết, nhưng nếu lại dẫn đến linh thú mạnh mẽ hơn vậy đúng là choáng váng rồi.
- Làm sao ngươi không sợ khí thế của ta?
Ngoài dự liệu của Tần Lập, con báo đen hình thể to lớn nhưng còn nhỏ tuổi này, lại mở miệng nói tiếng người, hơn nữa còn hỏi ngây thơ như vậy.
Tần Lập cười thầm, nói:
- Bởi vì ta lợi hại hơn ngươi, tự nhiên sẽ không sợ khí thế của ngươi. Lẽ nào ngươi lại không nhìn ra, là ta không muốn chấp nhặt với ngươi sao?
Báo đen nghĩ rằng nhân loại này nói thật khó nghe, nhưng phụ thân nó từng nói qua: phàm là kẻ mà không bị khí thế của ngươi ép bức được, như vậy ngươi chỉ có thể làm hai loại phản ứng.
Thần phục, hoặc là trốn!
Chỉ là ở trên vùng đất thiên đường của linh thú này, bỗng nhiên xuất hiện một nhân loại mà tất cả linh thú đều coi thường, lại còn không sợ khí thế của nó, điều này làm cho báo đen trẻ tuổi có chút không phục.
Vì vậy nó nói tiếp:
- Nghe nói nhân loại rất thích nói mạnh miệng, ai biết có phải ngươi đang nói mạnh miệng hay không?