Vân Diệp nghe vậy suýt chút nữa phun cháo khỏi miệng, đặt bát cháo xuống kinh ngạc hỏi Lưu Tiến Bảo:
- Hầu gia ta thật sự nói như vậy sao? Cái này dường như không giống con người của ta.
Lưu Tiến Bảo có chút ngượng ngùng, nhìn dáng dấp giống như hắn cũng cảm thấy xấu hổ vì sự thất thố của Hầu gia hôm qua. Vân Diệp húp xong cháo thì sút cho Lưu Tiến Bảo hai phát, ta đây là chủ nhân còn chưa xấu hổ, một hạ nhân như ngươi thì xấu hổ cái khỉ gì?
Ba ngày liên tiếp y ở xưởng thép, từ tuyển quặng đến dã luyện đều xem một lượt, hiện đang thảo luận cùng các tiên sinh thư viện, do lão Chu chấp bút, bắt đầu viết báo cáo. Lão Chu không biết viết như thế nào, Vân Diệp liền đem cách thức nói cho lão, đơn giản báo cáo sản lượng hiện tại, dự trù sản lượng lúc vận hành ở mức cao nhất là bao nhiêu, nói trắng ra là một báo cáo thổi phồng không chịu trách nhiệm.