Lão nãi nãi tức phát điên rồi, cầm chỗi lông gà đuổi đánh đám cô cô tỷ tỷ, thẩm thẩm muội muội quanh sân, động tác rất khỏe khoắn, lông gà bay đầy trời.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh này trong lòng Vân Diệp lại vui vẻ, cảm thấy ở bên ngoài có bị người khác hại, hoặc hại người khác đều đáng.
- Diệp Nhi, cháu thấy cô cô dùng chất liệu này làm váy có đẹp không?
Cô cô cắt ngang nụ cười ngốc nghếch của Vân Diệp, cùng nhà hoàn mở một cuốn lụa màu đỏ ra, bên trên thêu hoa mẫu đơn cực lớn, đúng là thứ làm áo cười tốt.
- Cô cô nếu định tái giá lần nữa thì cái này thích hợp nhất đấy.
Vân Diệp trêu ghẹo cô cô: