Trong hư không, đôi con ngươi Tát Kim Đặc Sâm đỏ thẫm nhìn trừng Kiệt Sâm, trong cơ thể hắn kim sắc thần lực như thủy triều không ngừng khởi động đè ép nhóm người Bỉ Tư Pháp Mỗ, làm mọi người vô cùng thống khổ, vẻ mặt vặn vẹo.
- Kiệt Sâm, không cần phải để ý chúng ta, ra tay giết hắn đi!
Nhưng cho dù thống khổ mọi người không hề có ý xin khoan dung, trong mắt đều mang theo vẻ kiên quyết.
- Thả bọn họ, ta thả ngươi rời đi!
Kiệt Sâm lạnh lẽo nhìn Tát Kim Đặc Sâm lên tiếng, trên mặt không hề có chút cảm xúc.
- Kiệt Sâm, ngươi…
Mọi người lo lắng kêu lên.
- Ha ha…
Không đợi mọi người nói gì, Tát Kim Đặc Sâm đột nhiên cười lên ha hả.
- Để cho ta bọn hắn? Ngươi không khỏi quá buồn cười rồi, ta đếm tới ba, ngươi tự đoạn hai tay cho ta, nếu không ta đánh chết bọn hắn ngay trước mặt của ngươi!