———
Hai tay Nam Dạ Tước đặt trên mặt bàn, tròng mắt sắc bén đanh lại nghiêm khắc.
“Nếu cô ấy đã đưa cho cô, cũng là của cô”, khẩu khí người đàn ông âm u, anh mua rất nhiều thứ cho Dung Ân, cô không quý trọng, lại tùy tiện đem tặng người khác, anh tự nhiên cũng không biết nói tiếp ra sao.
“Cậu chủ, Dung tiểu thư là người tốt”, Vương Linh nhận thấy anh không nổi giận, trước đây Dung Ân đối xử với cô rất tốt, liền vội vàng thay cô lên tiếng thanh minh.
Nam Dạ Tước bắt chéo chân, lưng dựa vào sau ghế, “Phải không, tốt như thế nào?”.
“Dung tiểu thư luôn giữ thái độ điềm đạm, chị ấy không hề tham lam mà mang đi nhiều đồ đạc, thậm chí còn cho lại tôi rất nhiều, tối hôm đó chị ấy thu dọn đồ đạc, tôi cũng không biết rằng cậu chủ đã nói chia tay chị ấy, thậm chí, ngay cả nói chuyện chị ấy cũng không..”, Vương LInh nhận ra, Dung Ân đêm hôm đó chắc chắn đã khó khăn đến nhường nào, thử nghĩ người đàn ông mình yêu thương hết mực lại đuổi mình đi, có phụ nữ nào chịu đựng được?
Nam Dạ Tước thấy cô bỏ dở câu nói, nhạy bén bắt được điểm bất thường, “Tối hôm đó?”.
Anh chưa hề quyết định để Dung Ân đi, hơn nữa hôm sau còn cùng nhau dùng cơm trưa, mà tối hôm trước, cô đã chuẩn bị đồ.
“Buổi tối trước khi đi, Dung tiểu thư cũng để tôi ra ngoài mua đồ, khi tôi trở về đúng lúc cậu chủ bỏ đi, vốn dĩ tôi đã nấu đồ ăn khuya, vừa bưng lên, nhưng trông thấy tiểu thư trong phòng đang dọn dẹp đồ, nên tôi cũng không làm phiền”.
Đôi mắt hẹp dài Nam Dạ Tước nheo lại, trước đó, anh vẫn chưa hề nói rõ ý tứ, tối hôm đó, là Dung Ân đã tận lực chủ động, là cô đề nghị giao dịch nên khiến anh sinh cảm giác chán ghét, ngày hôm sau anh mới quyết định buông tha cô, mà cô, đã chuẩn bị từ trước?
“Cô ấy còn nói gì?”.
“Dung tiểu thư hôm đó rất kỳ lạ, ban đầu tôi tưởng rằng vì cậu chủ nhiều ngày không về, nên chị ấy trong lòng buồn bã, ban ngày chị ấy dọn dẹp đồ đạc, tôi hỏi chị ấy chuẩn bị đi đâu, Dung tiểu thư chỉ nói, sẽ về nhà”, Vương LInh cho rằng, những lời cô nói, sẽ cứu vớt được tình hình.
Nam Dạ Tước lấy ra một điếu thuốc, trong một chốc, những mảng khói trắng đục vấn vít lấy đầu ngón tay anh, “Khi cô ấy ở nhà, còn làm gì nữa?”.