Diệp Lăng Phi vừa nhìn tình cảnh này, thiếu chút nữa ngất xỉu. Ở đâu có kiểu câu cá như vậy. Vu Tiêu Tiếu này vận khí cũng quá tốt đi, đúng là mèo mù vớ cá rán, mơ mơ hồ hồ lại câu được một con cá.
Vu Tiêu Tiếu cũng không nghĩ đến chính mình có thể câu được cá, nàng đắc ý thỏa mãn mà đem con cá này quơ quơ trước mặt Diệp Lăng Phi, miệng cười nói:
- Sư phụ, trình độ câu cá của anh cũng không có gì đặc biệt, cá anh câu so với cá em câu nhỏ hơn nhiều.
Diệp Lăng Phi hừ một câu, trong miệng nói:
- Con cá kia nhất định là bị mù, nếu không sao lại ngu đến tự đụng vào lưỡi câu của em!
Vu Tiêu Tiếu không để ý tới Diệp Lăng Phi nói như thế nào, nàng cầm cá chạy đến chỗ Trương Tuyết Hàn ngồi ở bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:
- Tuyết Hàn, nhìn con cá mình câu, so với cá sư phụ câu được thì lớn hơn nhiều, mình không ngờ mình còn có thiên phú này!
Trương Tuyết Hàn khè cười nói:
- Tiêu Tiếu, vận khí của bạn tốt thôi!
- Cái gì chứ, rõ ràng chính là cá mình câu!