Ngay mới vừa rồi, Diệp Lăng Phi đột nhiên cảm giác được có một loại hơi thở dị thường ở bốn phía xuất hiện, loại cảm giác này làm cho cả người hắn buộc chặt, cặp ánh mắt cảnh giác kia nhanh chóng đảo qua bốn phía mà hắn có khả năng chú ý tới.
Bốn phía thoạt nhìn rất bình thường, không có chỗ nào không đúng. Diệp Lăng Phi mới cất bước hướng bên cạnh đi đến, mỗi một bước đi của hắn đều rất cảnh giác, đôi mắt kia trong đêm đen vẫn như trước đảo nhanh qua bốn phía.
Bên cạnh có vài xe taxi đỗ lại, tài xế xe taxi đang chờ khách, có lẽ tài xế đã đợi thật lâu, cảm giác mệt mỏi, tựa vào ghế người lái hút thuốc.
Diệp Lăng Phi không nhìn thấy nhân vật khả nghi, nhưng cảm giác bất an này vẫn không có biến mất, ngược lại, càng ngày càng mãnh liệt. Diệp Lăng Phi không tới gần Lý Khả Hân cùng Lưu Hải, hắn sợ mình đem loại nguy hiểm này cho hai người này. Hắn bắt đầu hướng về xe của mình đi đến, mãi cho đến trước xe của mình, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn bộ dáng là hắn quá mức cẩn thận rồi, cũng không có nguy hiểm gì.
Diệp Lăng Phi thở dài một cái, mở cửa, lên xe. Hắn nhìn thấy Lý Khả Hân cùng Lưu Hải đứng ở trước một cỗ xe taxi, có vẻ đang cùng tài xế xe taxi kia trả giá.
- Khả Hân rất thích ăn dấm chua.(hay ghen)
Diệp Lăng Phi cười cười, hắn mới vừa khởi động xe của mình, đột nhiên nhìn thấy hai gã trẻ tuổi bước nhanh tới hướng Lý Khả Hân cùng Lưu Hải.
- Không tốt!
Diệp Lăng Phi thầm kêu một tiếng, vội vàng lái xe vọt tới. Nhưng lúc này đã chậm, Lý Khả Hân cùng Lưu Hải đã bị hai gã trẻ tuổi ấn vào taxi, xe taxi này ngay sau đó liền khởi động.
Diệp Lăng Phi gia tăng chân ga, đuổi theo xe taxi kia.