Đồ Thần Chi Lộ

Chương 427: Chương 427: Áo gấm về nhà


Chương trước Chương tiếp

Nghe được giọng nói già nua kia, Lưu Bưu không khỏi sửng sốt, cả người ngây ra, chậm rãi xoay người lại. Cả Trương Dương đứng ở xa xa vẻ mặt cũng rất kích động.

Là Vương bá.

"Này này, lão già, lão quản đến cả viên gạch thế hả…" Trong từ điển của Tiểu Lý Tử vốn không có chuyện "kính già yêu trẻ" gì sất, lập tức ra vẻ hung ác, nhìn lão nhân, hù dọa nói.

"Bốp!" Lưu Bưu giơ một cái tát vỗ lên đầu Tiểu Lý Tử.

"Ngươi sao lại đánh ta?" Tiểu Lý Tử căm tức nhìn Lưu Bưu, trên mặt gân xanh nổi lên. Hắn chính là cường giả, không phải ai cũng có thể tùy tùy tiện tiện tát lên đầu của cường giả được.

"Bốp!" Lại là một tiếng giòn vang.

"Ngươi...... Ngươi...... Ngươi cũng đánh ta......" Tiểu Lý Tử quay đầu lại, vẻ mặt buồn bã nhìn Trương Dương. Đối với Lưu Bưu hắn còn dám căm tức, đối Trương Dương, hắn không có dũng khí đó. Nhiều lần luận bàn kết quả đã nói cho hắn biết, hắn không phải là đối thủ của Trương Dương.

"Tiểu Lý Tử, ngươi xứng đáng bị đánh, nơi này là trường học của bọn họ, ngươi kiêu ngạo như thế không phải muốn bị đánh sao?" A Trạch thở dài nói.

"Ta ta......"

"Ta cái gì? Ngươi đánh không lại hai bọn hắn, không lẽ còn muốn báo thù?" A Trạch huơ huơ 3 ngón tay.

"Ồ......" Tiểu Lý Tử nhìn 3 ngón tay sửng sốt, lập tức hiểu được A Trạch mặc dù nói chính là hai người, trên thực tế chính là ba, nhất thời gãi gãi đầu thối lui vài bước, vẻ mặt uể oải. Một cường giả thế mà ngang nhiên bị ba tên này áp chế, sao lại thế này cơ chứ?

"Vương bá!" Lưu Bưu chậm rãi xoay người, nhưng trong tay vẫn cầm viên gạch.

"Ngươi muốn làm gì?"

Lão nhân rất nhanh nhẹn, thấy Lưu Bưu vẫn cầm gạch và xoay người lại, vội vàng liên tục lui về phía sau hai bước tạo khoảng cách, vẻ mặt cảnh giác nhìn viên gạch trên tay Lưu Bưu. Lão sợ hắn định "dùng" gạch phang lại đây.

"Vương bá, là ta đây, Lưu Bưu đây!"

"A...... Lưu Bưu...... Ai dà, là thằng nhóc ngươi sao, làm ta sợ muốn chết!" Lão nhân lúc này mới ngẩng đầu nhìn, tay xoa ngực thở dài một hơi nhẹ nhõm.

"Vương bá, chúng ta đã trở lại." Trương Dương đi tới nói.

"Tốt rồi, trở về là tốt rồi, có phải muốn lấy chứng nhận tốt nghiệp không? Yên tâm. Có lão nhân ta ra mặt bảo lãnh, không có gì phải lo, ha ha......" Lão nhân cười quái dị.

...


Loading...