"Chúng ta là anh em đồng cam cộng khổ" "Ô...." Tiểu Lý Tử cũng chạy tới, nắm tay ba người, rơi lệ.
"Khụ khụ, Tiểu Lý Tử, sao mày lại khóc?" Lưu Bưu khó thể tin nhìn Tiểu Lý Tử.
"Ô ô.... tao sao mà khóc. Tao không phải bị tình huynh đệ của bọn mày cảm động sao" Tiểu Lý Tử lau nước mắt nói.
Ba người thừ mặt ra nhìn Tiểu Lý Tử không biết nói gì, có cảm động như vậy sao?
"Tao quyết định gia nhập với bọn mày. Tao và bọn mày là bốn huynh đệ, là huynh đệ cả đời. Tao cũng sẽ chia sẻ võ công với mọi người, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu" Tiểu Lý Tử lớn tiếng tuyên bố.
"Thiết, bọn tao là ba huynh đệ, không phải bốn huynh đệ gì hết" Lưu Bưu kêu lên một tiếng, ba người hiểu ý cười đi ra khỏi phòng họp.
"Này này, chờ tao, tại sao không cho tao gia nhập với?" Tiểu Lý Tử vội vàng đuổi theo.
"Mày đang trong thời kỳ thực tập, biết không? Đang trong thời kỳ khảo sát" Lần này là A Trạch nói.
"A...."
Mặt Tiểu Lý Tử thừ ra, há hốc mồm.
Ba người sau khi ăn xong lập tức lên đường. Trương Dương vốn định đi máy bay đến tỉnh, ngủ một đêm ở đó xem đám quý tộc ở trong đó. Nhưng Lưu Bưu lại mãnh liệt yêu cầu lái mười chiếc xe về. Hơn nữa cũng phải đem hai mươi vệ sĩ da đen về tỉnh, sau đó mang về quê.
Cuối cùng Trương Dương đành phải thỏa hiệp. Mặc dù chuyện khá gấp nhưng không phải trong năm ba ngày giải quyết được. Từ Huadu đến tỉnh nhiều nhất cũng mất một ngày mà thôi, nếu như chạy trên cao tốc không bị hạn chế tốc độ thì càng ngắn hơn. Như vậy chỉ có mình lái xe là khổ thôi.
Đương nhiên Trương Dương cũng hy vọng đi xe đến đó. Có mười chiếc xe cũng thuận tiện hơn nhiều.
Sau khi gọi điện cho bố mẹ, Tiêu Di Nhiên và Đỗ Tuyết, một đám người lập tức rời đi.
Quả nhiên là rất nhanh.
Giữa trưa bắt đầu rời đi, giữa đường vào khách sạn nghỉ mấy tiếng, sáng sớm hôm sau đã đến tỉnh. Khi đội xe vào tỉnh, Trương Dương để cho xe đi từ từ, trong lòng không khỏi cảm khái.