Lưu Phi liền cảm thấy hạnh phúc lớn lao chợt ập đến, trái tim đập rộn ràng mãnh liệt như tùy thời có thể nhảy ra khỏi ***g ngực vậy. Không nhịn được đỏ mặt len lén nhìn về phía nam nhân, sau đó vội vàng cúi đầu. Anh ấy đã thừa nhận minh là nữ nhân của anh ấy - trong lòng nghĩ như vậy nên lúc này trong mắt không còn ai tồn tại chỉ còn là thế giới của hai người.
"Tại vì sao?" A Nhĩ Tư Đặc trân chối nhìn Lưu Phi, cho tới bây giờ Lưu Phi vẫn là đối tượng mà hắn theo đuổi, đáng tiếc hai người ngoài việc là "chiến hữu" ra thì không có gì tiến triển. Nhìn nữ thần trong mộng của mình cùng kẻ khác ôm ấp, hơn nữa nhìn ánh mắt si ngốc của Lưu Phi, căn bản là không giống như bị ép buộc. Trong lòng hắn nổi lên một nỗi mất mát.
"Các ngươi hãy đi đi ta không muốn cùng các ngươi động thủ " Hướng Nhật sớm nhìn ra Lưu Phi cùng đám nam nữ thanh niên này có chút quan hệ không rõ ràng, cũng đại khái đoán là vì đối phương cùng là hấp huyết tộc (tộc hút máu), cho nên hắn cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt.