- Thật xin lỗi, chúng ta không có hứng thú với thứ này, các ngươi đi kiếm người khác đi.
Hướng Nhật kéo Alice ra phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên râu quai nón, gặp phải thể loại cướp đoạt biến tướng này, cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải, phải nói đối phương cũng đủ hung hăng, xem bọn họ như là một trẻ vị thành niên, một người con gái yếu đuối, dễ bắt nạt.
- Tiểu tử, ngươi biết đây là cái gì không?
Râu quai nón nhếch miệng cười rộ lên, vừa vung vẩy cái túi nhựa kia.
- Nó sẽ làm ngươi sung sướng, quên đi tất cả mọi phiền muộn, chỉ cần một viên là đủ, 500 đôla rất đáng giá.
- Jack, chúng ta đi thôi.
Alice cũng ý thức được mình đang bị cướp, có điều trong nội tâm nàng cũng không có bất kỳ lo lắng gì, bởi vì nàng biết nam nhân của đời mình cũng không phải người thường, ba người đối phương tuy cao lớn, thế nhưng cũng chẳng bõ cho Jack đánh.
- Ừ.