Tuy nhiên, Ngụy Hoành Lâm là một tên cáo già, trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng lại như đổ thêm dầu vào lửa:
? Bí thư Liễu, hành vi của Hoàng Bảo Trụ quả thực là không thích hợp, nhưng tôi lo vạn nhất ép anh ta quá, mọi chuyện rối lên… Chỉ sợ… Chỉ sợ sẽ không tốt cho huyện Thụy Nguyên chúng ta.
Liễu Kình Vũ liếc mắt nhìn tên cáo già một cái, thầm nghĩ: “Tên cáo già này, muốn chơi mình một vố sao? Vậy chúng ta thử xem.”
Nghĩ đến đây, Liễu Kình Vũ thản nhiên nói:
? Nếu không thì Chủ tịch Ngụy anh đưa ra biện pháp đi.
Liễu Kình Vũ phô trương thanh thế, giả bộ muốn đem chuyện này giao phó cho Ngụy Hoành Lâm.
Ngụy Hoành Lâm vừa nghe xong liền hoảng sợ. Nếu thật sự đưa ra biện pháp, chẳng phải là chui đầu vào rọ. Nghĩ đến đây, Ngụy Hoành Lâm vội vàng lắc đầu nói: