Hải Trầm Phong cười ha hả:
- Lão Tống, không thể tưởng được hôm nay hai chúng ta lại được chiến đấu với bao nhiêu Chí Tôn như vậy! Đúng là thống khoái!
Tống Thương hắc hắc cười lạnh, nắm lấy bầu rượu sau lưng uống một ngụm thật to, hào khí ngút trời, hét lớn:
- Thống khoái!
Cũng không biết hắn nói rượu thống khoái hay tán đồng lời nói của Hải Trầm Phong.
- Lão Tống, nếu có kiếp sau, Hải Trầm Phong ta nhất định cùng ngươi uống rượu cả đời!
Hải Trầm Phong cười ha hả, hào khí tận trời. Tống Thương cười lớn một tràng, lớn tiếng nói:
- Một lời đã định!
- Một lời đã định!
Hải Trầm Phong cũng trầm giọng hứa hẹn:
- Vỗ tay lập thệ!
"Ba!" Hai người vỗ tay nhau. Hai người đã lập ước hẹn kiếp sau sẽ vẫn làm huynh đệ! Hai người đều thân kinh bách chiến, lịch duyệt phong phú, làm sao không biết đêm nay chính là đêm cuối cùng? Đối mặt với đối thủ cường đại như vậy. Sao còn có nửa điểm hy vọng sống sót? Nhưng hai người vẫn cười đùa thản nhiên, thần thái hào hung têu sái!