"Ngươi mới chết đó!" Quân Mạc Tà trừng mắt liếc nhìn hăn, nói: "Bổn thần y một khi đã xuất thủ, sinh tử của hắn còn có thể do người khác tính sao?"
Đúng lúc này, Hải Trầm Phong cũng nghiêm mặt từ trong mặt thất đi ra.
Ưng Bác Không đang muốn phản bác lại Quân Mạc Tà, đột nhiên mở to hai mắt. Há to miệng, ô ô mà kêu.
Vừa rồi còn là một người nửa chết nửa sống, mắt thấy tùy thời đều có thể tắt thở ra đi, bỗng nhiên một canh giờ sau lại có thể như sinh long hoạt hổ đi ra? Cho dù là thần y cũng không thể chữa nhanh như vậy chứ?
Thế giới này thật sự là quá điên cuồng đi, hôm nay không phải là gặp quỷ chứ?
"Tốt không?" Ưng Bác Không dụi dụi mắt, nói: "Toàn bộ đều tốt chứ? Công lực cũng đã khôi phục?"
"Toàn bộ đều tốt!" Hải Trầm Phong còn có chút tức nhìn Ưng Bác Không, khuôn mặt âm trầm trả lời: "Đã phiền Ưng sư thúc quan tầm rồi, được thần y sử dụng diệu thủ, công lực đã hoàn toàn khôi phục rồi."
"Vậy ngươi còn nghiêm mặt làm gì? Lúc này mới là ta nghiêm mặt đó! Mẹ cha sư phụ của ngươi, ngươi cũng không có cung kính được một chút sao? Ngươi có biết hay không, vì chậm chễ cứu chữa tiểu tử ngươi, lão tử đã nhịn rất nhiều rồi đó, bị tên hỗn đản ngươi chơi đùa, hừ!" Một tia nhẫn nại của Ưng Bác Không lúc này bị dập tắt, bạo phát ra, hơn nữa lại có một đối tượng phù hợp để bạo phát, lúc này mà còn không phát thì đợi tới lúc nào?
Hải Trầm Phong nghiêm mặt, còn chưa kịp trả lời. Ưng Bác Không đã hô lên một tiếng rồi bổ nhào tới, một chộp chặt, tiếp đó là một trận quyền như mưa rào, cước như gió táp, đổ ập xuống, điên cuồng đáng xuống không chút dừng lại.
Hình ảnh ngược đãi này vừa lúc lại rơi vào mắt Đường mập mạp đang co quắp nằm đó, trên đùi mập mạp mới tích cóp được chút khí lực, vừa vặn bị dọa cho mất tiêu, trên người vừa rồi không ngừng đổ mồ hôi lạnh, lúc này mồ hôi lại bộp bộp rơi xuống đấ...t