Kiềm chế tâm trạng đang muốn bùng nổ của mình, Sở Thiên cười nói: "Tiểu Bạch, thực lực của mẹ nàng rốt cuộc thế nào? Nếu như Khố Khoa Kỳ và vạn thú dũng sĩ cũng không ngăn bà ấy lại được, ta sẽ nghĩ cách thả Vĩnh Hằng Thần Vương ra."
"Thôi đi!" Tiểu Bạch nóng nảy xua tay, "Thực lực của mẹ ta chỉ có cha ta rõ, tóm lại chắc chắn bà ấy còn lợi hại hơn của lúc ta và Cáp Địch Tư còn ở trạng thái đỉnh phong."
Nói rồi, Tiểu Bạch thò tay tháo mũ giáp xuống, hung dữ cười nói: "Nhìn ta hiện tại thế nào?"
Lúc này cơ thể sau khi biến hóa của Cáp Địch Tư chưa trở về nguyên trạng, vẫn là bộ dạng nửa người nửa thú, cao hơn Sở Thiên một cái đầu, khuôn mặt một nửa là nụ cười tinh nghịch của một tiểu nha đầu, nửa kia lại là một quái vật mọc đầy vảy, mắt xanh răng nanh, cơ thể của nàng là nửa người nửa thú, bên trái là cánh tay của con người bình thường, bên phải lại là móng vuốt to bằng cả một con người, trên bờ vai đầy vảy có một con mắt mọc lên, nhãn thần linh động, con ngươi hình trứng tròn với ánh mắt sắc bén của loài mèo.