"Ha ha, lại có người dám động thủ với đại tướng Cấm Vệ của cháu rể ta, có ý tứ!" Đức Khố Lạp chống tay vào ghế đứng dậy, trên hàm lại xuất hiện hai chiếc răng nanh, liếm liếm, nhe rằng cười nói: "Lâu rồi không nếm qua mùi máu rồi, Lạp Hi Đức, có hứng thú trước khi tìm Mạch Khẳng Tích đi hoạt động một chút không?"
"Lão già, ngươi muốn tìm cái chết thì đừng có kéo ta vào! Ngươi biết Cấm Vệ Kỵ Sĩ quân đoàn của Phất Lạp Địch Nặc được hợp thành bởi những người nào không?" Lạp Hi Đức năm xưa ở Hoàng Kim Thành chỉ đạo A Mạt Kỳ và Phất Lạp Địch Nặc, dĩ nhiên là hiểu nhiều về vũ lực của gia tộc Phất Lạp Địch Nặc. Hắn ngồi ngay ngắn trên ghế, khuôn mặt yêu dị già nua lại âm trầm bất định. "Vừa ra ngoài đã gặp phiền phức rồi, lão Biên Bức, cẩn thận một chút đi!"
"Ô? Ngươi cũng sợ sao? Ha! Long Hoàng thái tử năm xưa ở Biển Cấm dám khiêu chiến với Cao Vị Thần đi đâu mất rồi?" Đức Khố Lạp cười mỉa mai, nhưng hắn biết Lạp Hi Đức sẽ không tùy tiện nói bừa, sau khi cười, đứng người dậy nhìn thương thế của Bội Kỳ, nói: "Chu Lệ Á, Cấm Vệ Kỵ Sĩ đoàn của chồng con được hợp thành bởi những người nào?"