Sở Thiên nheo mắt, vừa rồi Gia Sách Nhĩ vẫn chưa dùng toàn lực sao? Vậy được, giờ mình chỉ còn một cách duy nhất.
Tranh thủ thời gian Gia Sách Nhĩ nói chuyện với Sa Khắc, Sở Thiên vẫy tay với thủ hạ, hét lên: "Huynh đệ, lui!"
Dứt lời, Sở Thiên liên tiếp phóng ra hai tầng Thần Lực rồi chạy mất.
"Muốn chạy? Ha ha ha!" Gia Sách Nhĩ bỗng cười.
Binh binh!
Một màu xanh lục bao trùm lấy mặt đất, đám quân Sở Thiên đâm sầm vào nó.
"Chậc chậc, không ai dạy cho ngươi sao?" Gia Sách Nhĩ chậm rãi bước tới chỗ Sở Thiên, "Lĩnh Vực của tầng Thần Lực thứ ba không cần chủ nhân phải chỉ đạo, cũng không bị hạn chế về phạm vi. Hà hà, chỉ cần quanh người ngươi có nguyên tố tự nhiên là ta có thể giết chết ngươi!"
"Cũng có nghĩa là, dù ta ở đâu thì ngươi cũng vẫn có thể giết ta bất cứ lúc nào?" Sở Thiên từ bỏ ý định chạy trốn, đồng thời hiểu ra tại sao ở đại hội ma pháp, Bào Uy Nhĩ ở cách xa hàng vạn dặm mà vẫn có thể lấy đi linh hồn và Thần Lực của Sắt Lâm Na!
"Được rồi, cho các ngươi biết thế nào là sức mạnh thực sự của ta!"
Gia Sách Nhĩ từ từ cúi đầu xuống, cơ thể bắt đầu chuyển động, dường như đang múa điệu múa đẹp nhất trên đại lục vậy!
Dần dần Gia Sách Nhĩ cao lên, cơ thể cũng to ra rất nhiều. Đến khi Gia Sách Nhĩ ngẩnh đầu lên thì Sở Thiên chết sững.
Quần áo vẫn là màu trắng ấy, mái tóc dài chấm vai, nhưng đôi chân hồng hào kia lại trở nên thô kệch vô cùng.
Xuyên qua lớp quần áo trắng, trên cẳng chân Gia Sách Nhĩ không biết từ lúc nào mà mọc đầy lông, nhìn lên trên một chút, eo thô, ngực phẳng, dưới cằm còn có cả râu!
"Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng! Yêu quái!"
Sở Thiên kinh hãi hét lên, rồi nhận ra là gương mặt gân guốc lại trát đầy phấn đang ép sát mặt mình.
"Ngươi nói ai là yêu quái?" Gia Sách Nhĩ tức giận nhìn Sở Thiên. Nhưng… đó lại là cái tức giận nhăn mày lại mà chỉ có phụ nữ mới có.