Lãnh Tiếu Tiếu, đây chính là tự cô ngã, ai bảo cô không có mắt? Cũng không nên trách tôi.
Một nháy mắt kia khi cửa thang máy chậm rãi khép lại, Hàn Trạch Vũ thấy một màn như vậy, tim của anh cũng nhảy đến cổ họng, anh nhanh chóng ấn xuống nút mở cửa vội vàng xông đến chỗ cô.
Nhưng mà, có một cái bóng dáng ở trước mặt của anh đem Lãnh Tiếu Tiếu trên mặt đất ôm thật chặt vào trong lòng.
"Tiếu Tiếu, em làm sao vậy? Chỗ nào bị thương?". Tần Phi vừa vặn đi qua nơi này, nghe được thanh âm của Lãnh Tiếu Tiếu kia kêu thảm thiết, anh không thể tin được quay đầu lại, phát hiện thật sự là cô.