- Giang Nam tiểu hữu, đợi tí nữa có thể cho ta mượn búa của ngươi dùng một lá không?
Giang Nam ngẩng đầu liếc hắn một cái, truyền âm cười nói:
- Tự nhiên có thể, bất quá tiền bối ngươi phải bảo vệ tánh mạng hai người ta cùng Huyền Ẩn sư thúc tổ.
- Huyền Ẩn lão đạo này có ngươi ở bên người, thật sự là may mắn.
Trung niên nam tử kia mỉm cười nói:
- Ta vốn là không biết ngươi đã ở bên trong Bách Ma Quật, người nọ cũng không có nói cho ta biết việc này, bất quá nếu ngươi chết, chỉ sợ người nọ sẽ tìm ta dốc sức liều mạng... Tốt, ta đáp ứng bảo vệ tánh mạng hai người các ngươi không lo!
Giang Nam nhẹ nhàng thở ra, trong nội tâm nghi hoặc:
- Người nọ? Trong miệng hắn người kia, rốt cuộc là ai?