- Tiểu tử!
Thanh âm cả Chuông Viêm hơi hơi ngưng trọng một chút, hắn cũng không phải là loại ngu ngốc, cũng nghĩ đến chỗ mấu chốt, nhìn Thần Dạ mà hờ hững nói:
- Tiểu tử, anh hùng cứu mỹ nhân quả thật đáng giá tán dương, nhưng đừng bởi vì một nữ nhân mà vứt đi tính mạng của mình.
- Những thứ này không nhọc đến Chung bang chủ quan tâm.
Thần Dạ cười nói, không che giấu chút chán ghét nào của hắn đối với Chung gia phụ tử.
Nhìn bên trong nụ cười kia của Thần Dạ rõ ràng xen lẫn với một vẻ khác, dữ tợn ở trong mắt Chung Viêm liền bắt đầu nồng nặc lên, hắn liếm liếm miệng, ở trong thanh âm lạnh lùng liền là sát ý cùng nghiêm nghị quanh quẩn không tan biến.